Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chặt đứt tứ chi

“Tiện nô, tiện nô tự ý tháo ra, xin chủ nhân tha thứ.” Nàng sợ hãi bật khóc, đôi mắt tràn đầy vẻ van xin.
“Tha thứ?” Hắn đá nữ nhân, đôi giày da đạp lên khuôn mặt trắng nõn của nàng một cách tàn bạo, khuôn mặt xinh đẹp kia bị đạp đến hơi biến dạng, hắn dí mấy phát.
“A…” Nàng đau đớn kêu lên.
“Tiện nô có biết, điều gì sẽ xảy ra với nữ nô lệ tự ý tháo vòng và nữ nô bỏ trốn với nam nhân không?”
“Không, không biết…” Nàng mơ hồ cảm giác hậu quả đó không phải chuyện mà nàng có thể gánh chịu được.
“Nữ nô lệ tự ý tháo vòng sẽ đeo chiếc vòng sắt nặng năm mươi cân cho đến khi cổ bị đè đứt; nữ nô bỏ trốn với nam nhân sẽ bị chặt đứt tay chân, thân dưới bị đâm cọc tre vót nhọn, chảy máu đến chết.”
Cơ thể Khương Vãn Ly càng run dữ dội hơn, sắc mặt tái nhợt, ngay cả đôi môi anh đào đỏ mọng mềm mịn cũng trở nên trắng bệch.
“Tiện nô, tiện nô xin chủ nhân tha mạng…” Trước giờ nàng vốn không giỏi ăn nói, lúc này không biết nên giải thích thế nào, chỉ nói tới nói lui một câu “xin chủ nhân tha mạng”, hiển nhiên những câu nói đơn điệu thiếu thuyết phục như vậy không thể làm Vương hài lòng.
“Sớm biết như vậy sao lúc đó còn làm thế?” Quân Đình lạnh lùng, nghiêm khắc nói như thể một phán quan thiết diện vô tư.
Dường như Khương Vãn Ly đã nhìn thấy bộ dạng kinh khủng với cái cổ bị gãy và tứ chi bị chặt đứt của mình, cơ thể run rẩy như bị kiểm tra.
“Xin ngài, đừng…” Nàng sợ hãi khóc lóc.
“Muộn rồi.”
Lời phán quyết lạnh lùng tàn nhẫn nện vào trái tim nàng, trước mắt nàng đột nhiên tối sầm, ý thức lập tức mất đi.
“A…”
Một cơn đau như xé kéo ý thức của nàng ra khỏi sự hỗn loạn. Nàng chợt mở mắt ra, hoảng sợ nhìn thấy nam tử mặc hắc y che mặt đang giơ một chiếc rìu khổng lồ ngang vai chặt đứt cánh tay phải của nàng. Cánh tay trắng như tuyết nhuốm máu đỏ tươi rơi xuống đất.
“Đừng… đừng…” Nàng khàn giọng hét lên, vùng vẫy như điên, cố ý uốn éo cơ thể để thoát khỏi sự tra tấn, nhưng lại phát hiện dù nàng cố gắng thế nào, cơ thể vẫn bất động.
Khương Vãn Ly đau buồn phát hiện, không ngờ cơ thể trần trụi của nàng đã bị đóng đinh chắc chắn vào một giá gỗ đứng được đóng bằng vài chiếc đinh to bằng hai ngón tay, những chiếc đinh sắc nhọn khoét các lỗ đầy máu trên cơ thể nàng.
Như một cừu con đang chờ đợi làm thịt, đồ tế kinh nghiệm phong phú sẽ cạo xương lấy thịt, cắt thành từng miếng thịt cừu tươi, mềm mịn.
Nam tử mặc hắc y không nhìn rõ mặt lại giơ rìu lên bổ về phía Khương Vãn Ly, phần thịt mỏng manh tách ra theo hình cung theo chiếc rìu bổ, cánh tay còn lại đã bị đứt hoàn toàn.
“A…”
Một vệt máu vụt qua, trong phút chốc đã mất đi một cánh tay, nàng trợn mắt rơi lệ, tuyệt vọng khóc lóc, giống như một con mồi không còn lối thoát bị kẻ săn mồi xé nát từng chút máu thịt.
Tên đao phủ lạnh lùng tàn nhẫn sẽ không quan tâm đến cảm nhận của tội nhân mà chỉ biết trung thành thực hiện mệnh lệnh của Vương, chiếc rìu sắt bị nhuốm máu lại bổ về phía nữ nhân gầy yếu đáng thương,
Rắc, tiếng xương gãy đứt có thể nghe rõ trong căn phòng yên tĩnh và ngột ngạt.
Đôi chân xinh đẹp thon dài trắng ngần đã đứt theo tiếng vang, Khương Vãn Ly tận mắt nhìn chân của mình bị rìu chặt đứt như thế nào.
Rắc.
Không ai nghe thấy tiếng gào thét xin tha, nàng bất lực nhìn chân còn lại của mình cũng mất đi, chỉ còn lại thân thể đầy máu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận