Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Tỏ Tình Chiếm Hữu và Hạnh Phúc Bất Chợt
Tay Trình Tuyển đang vỗ về tóc cô dừng một chút, ánh mắt hơi ảm đạm: “Bà xã, chúng ta đã như vậy em còn không rõ sao?”
“…” Tôi cũng không phải con giun trong bụng anh, làm sao biết được?
“Vừa ngốc lại thích khóc nhè.”
Đã biết không có lời gì hay, Lê Tâm đột nhiên đẩy hắn ra, trừng mắt nhìn hắn: “Ai cần anh lo!”
“Anh lo!” Hắn lại mạnh mẽ ôm cô vào ngực. Đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ lớn bằng bàn tay, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô, giọng nói tràn ngập mị hoặc.
Lê Tâm không rõ hắn có ý gì, chỉ trừng mắt không nói lời nào.
“Chị gái vừa ngốc vừa thích khóc nhè như vậy, anh nguyện lo cả đời.”
Mặt Lê Tâm bỗng chốc nóng lên, ngơ ngác nhìn Trình Tuyển vài giây, không biết lời hắn nói có mấy phần thật mấy phần giả. Mạn Mạn nói: Tra nam thích hứa hẹn trước khi làm. Trình Tuyển thì ngược lại, hắn thích làm xong việc rồi mới hứa hẹn?!
Tài xế cuối cùng cũng đem lễ phục tới.
Trình Tuyển đứng ở cửa phòng vệ sinh nhận đồ. Nhận xong đóng cửa nhà vệ sinh khoá lại. Tài xế rất tri kỷ, không chỉ có mang lễ phục, còn mang theo cả khăn lông.
Trình Tuyển mở vòi nước trong phòng vệ sinh. Nước trong hội sở VIP đều là nước nóng. Hắn ôn nhu mà giúp Lê Tâm rửa sạch hạ thân, lại liếm vú cô, sau mới tìm khăn lông lau toàn thân rồi mới tròng lễ phục lên trên người cô.
Cả người hắn đều bị dính ướt. Trình Tuyển nói: “Em chờ anh một lát, anh thay quần áo xong chúng ta cùng đi ra ngoài.”
Lê Tâm cũng không muốn ra ngoài một mình, nếu tài xế còn ở ngoài đó chẳng phải là rất mất mặt sao?! Nhưng mà chờ ở đây càng làm mặt cô đỏ hồng.
Trình Tuyển cởi hết quần áo. Côn thịt vừa rồi không được thỏa mãn giờ đang ngẩng cao đầu, theo động tác của hắn mà hơi hơi đong đưa. Chính là cây gậy to đó ở trong thân thể cô cọ xát, tùy ý thọc vào rút ra…
Trình Tuyển vẫn luôn chú ý đến cô. Thấy cô nhìn chằm chằm chỗ đó của mình, đôi mắt lóe lóe: “Đừng nhìn, em mà nhìn nữa nó lại muốn cùng em gái nhỏ của em hẹn hò…”
Lê Tâm trừng hắn: “Không biết xấu hổ.”
Trong cổ họng Trình Tuyển phát ra tiếng cười trầm thấp. Trình Tuyển lớn lên thật sự rất đẹp trai, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, hai tròng mắt đen nhánh cất giấu một phần mười phần dã tính. Loại đàn ông như vậy tùy tiện đứng ở chỗ đó cũng có thể trở nên cảnh đẹp ý vui.
Lê Tâm không nhịn được lại lén liếc nhìn hắn một cái. Trái tim nhỏ bé thình lình đập lỡ một nhịp.
Trình Tuyển bị cô nhìn đến không nhịn được, nhanh chóng mặc bộ tây trang màu lam lên người, sấn qua hung hăng hôn lên môi cô.
“Ưm… Trình Tuyển… anh làm gì vậy…” Lê Tâm vừa trốn ra sau, vừa lắc đầu từ chối nụ hôn của hắn.
Son môi đều bị ăn hết rồi. Lại cọ xát hết mười phút hai người mới đến hội trường tổ chức hôn lễ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận