Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Vết thương và sự cứu rỗi
Cơn bão tình dục qua đi, để lại một đống hỗn độn trong chiếc xe hơi sang trọng. Không khí nồng nặc mùi xạ hương nam tính và mùi vị ngai ngái của tinh dịch.
Tiêu Hách ôm chặt Lục Thanh Yến vào lòng, dùng áo khoác của mình bọc kín cơ thể trần trụi, đầy rẫy dấu vết hoan ái của anh. Trong giây phút cao trào cuối cùng, cậu đã làm một việc điên rồ: tiểu tiện vào bên trong anh.
Dòng nước tiểu nóng hổi, khai nồng hòa cùng tinh dịch xối thẳng vào tử cung nhạy cảm, khiến Lục Thanh Yến trướng bụng đến mức tưởng như sắp vỡ ra. Anh khóc nấc lên vì xấu hổ và tủi nhục, nhưng cũng vì khoái cảm kỳ dị mà hành động đánh dấu lãnh thổ nguyên thủy này mang lại. Giờ đây, từ trong ra ngoài, anh hoàn toàn ngập tràn mùi của Tiêu Hách. Một sự sở hữu tuyệt đối, không chừa đường lui.
Tiêu Hách lái xe về nhà Lục Thanh Yến. Trên đường đi, Lục Thanh Yến vì quá mệt mỏi mà thiếp đi ở ghế sau. Tiêu Hách thỉnh thoảng liếc nhìn qua gương chiếu hậu, ánh mắt chạm vào gương mặt say ngủ của anh, lòng cậu dịu lại, nhưng nỗi sợ hãi mơ hồ vẫn len lỏi đâu đó.
Về đến nhà, cậu bế Lục Thanh Yến vào phòng tắm, cẩn thận lau rửa cho anh, móc hết những thứ dơ bẩn bên trong ra, rồi mặc đồ ngủ ấm áp cho anh. Khi cả hai nằm trên chiếc giường quen thuộc, Tiêu Hách rúc vào lòng Lục Thanh Yến, hít hà mùi hương cơ thể anh như một liều thuốc an thần.
Ký ức năm 12 tuổi lại hiện về, sống động và đau đớn như mới ngày hôm qua.
Đó là một mùa đông lạnh giá ở thành phố T. Cậu bé Tiêu Hách bị bọn bắt cóc lôi đi, ném vào một căn hầm tối tăm, ẩm thấp. Suốt bảy ngày đêm, cậu sống trong địa ngục trần gian. Cái lạnh thấu xương, cơn đói cồn cào, và nỗi sợ hãi khi chứng kiến đứa bạn cùng bị bắt bị chặt tay, tiếng la hét thảm thiết ám ảnh cậu từng giấc ngủ.
Cậu tưởng mình sẽ chết ở đó, chết trong sự cô độc và đau đớn. Nhưng rồi, cánh cửa hầm bật mở. Một người con trai xông vào, người đó không phải cảnh sát, cũng không phải bố mẹ cậu.
Người đó mặc một chiếc áo sơ mi trắng đã lấm lem bùn đất và máu. Anh lao đến, ôm chặt lấy cậu bé Tiêu Hách đang run rẩy co ro trong góc. Vòng tay anh ấm áp, vững chãi. Và đặc biệt là mùi hương trên người anh – một mùi hương thanh khiết, mát lạnh như tuyết đầu mùa, xen lẫn chút mùi máu tanh nồng.
Mùi hương ấy đã cứu rỗi linh hồn đang vỡ vụn của Tiêu Hách. Nó xua tan mùi hôi thối của căn hầm, mùi chết chóc của máu me. Nó nói với cậu rằng: Em an toàn rồi.
Tiêu Hách của năm 12 tuổi không nhìn rõ mặt ân nhân, chỉ nhớ mãi mùi hương ấy và cảm giác được che chở. Sau này, khi được cứu thoát, cậu mắc chứng rối loạn tâm lý nghiêm trọng, trở nên hung hăng, bạo lực và cực đoan trong việc chiếm hữu. Chỉ có những đồ vật mang mùi hương tương tự mới khiến cậu bình tĩnh lại.
Và khi gặp Lục Thanh Yến, ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương thanh lạnh trên người anh, con quái vật trong lòng Tiêu Hách mới chịu ngủ yên. Cậu nhận ra, đây chính là người đã cứu cậu, là ánh sáng duy nhất của đời cậu. Dù Lục Thanh Yến có thể không nhận ra cậu nhóc năm xưa, nhưng với Tiêu Hách, anh là định mệnh.
“Daddy, anh có bỏ em đi không?” Tiêu Hách vùi mặt vào ngực anh, giọng nghèn nghẹn, yếu ớt như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Lục Thanh Yến mơ màng tỉnh giấc, bàn tay theo thói quen luồn vào mái tóc rối của cậu, vỗ về nhẹ nhàng. Anh không biết về quá khứ đen tối ấy, nhưng anh cảm nhận được sự bất an tột độ của người yêu.
“Không đâu.” Anh thì thầm, hôn lên trán cậu. “Anh ở đây, mãi mãi ở đây với em.”
Trong bóng tối tĩnh lặng, hai nhịp tim đập cùng một nhịp. Tiêu Hách siết chặt vòng tay, tham lam hít lấy hơi thở của anh. Cậu sẽ dùng cả cuộc đời này để giam cầm anh, yêu thương anh, và bảo vệ anh. Lục Thanh Yến là của cậu, chỉ mình cậu mà thôi.
“Daddy ơi, mình mua nhà đi.” Cậu chợt thốt lên, ánh mắt sáng rực trong đêm.
“Sao tự nhiên lại muốn mua nhà?” Lục Thanh Yến ngạc nhiên hỏi, tay vẫn vuốt ve vành tai lạnh ngắt của cậu.
“Muốn kết hôn với anh. Muốn nhốt anh vào trong nhà của chúng mình, ngày nào cũng chỉ nhìn thấy em thôi.”
Lục Thanh Yến bật cười khẽ, tiếng cười trầm thấp, quyến rũ vang lên trong lồng ngực. “Ừ. Mua nhà. Rồi kết hôn.”
Tiêu Hách mỉm cười thỏa mãn, chìm vào giấc ngủ với giấc mơ về một ngôi nhà có cửa sổ sát đất, nơi cậu và Lục Thanh Yến sẽ cùng nhau ngắm sao trời, và anh sẽ mãi mãi thuộc về cậu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận