Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Khai Mở Dục Vọng Bị Đè Nén
“Vào đi!” Mộ Thần gầm gừ, ngồi phịch xuống ghế khi nghe tiếng gõ cửa dè dặt. Trình Dư bước vào, ôm xấp tài liệu báo cáo: “Chủ tịch, một tiếng nữa ngài có lịch hẹn đối tác quan trọng ở nhà hàng…” “Dẹp đi! Từ chối hết!” Mộ Thần hất tay, vò tung mái tóc được vuốt keo cẩn thận. Ánh mắt anh xoáy vào Trình Dư, ho khan một tiếng đầy gượng gạo: “Này… trợ lý Trình, cậu có kinh nghiệm… làm sao để dỗ một cô gái đang lật mặt giận dỗi không?”
Trình Dư trợn tròn mắt, quai hàm như muốn rớt xuống sàn. Sếp lớn bao năm băng giá, cả ngày chỉ biết chịch công việc, giờ lại lôi trợ lý ra hỏi cách dỗ gái sao? Mà cái ả Mục Tử Yên dính như đỉa đó sếp còn chẳng buồn liếc mắt, vậy người đang được sếp hao tâm tổn trí vắt óc lấy lòng này chỉ có thể là… “Khụ… Chủ tịch,” Trình Dư nhếch mép cười đầy ẩn ý, “Ngài phải nói rõ ngài muốn dụ dỗ ai lên giường, thì tôi mới bày mưu hèn kế bẩn cho ngài nện cô ấy được chứ! Mỗi cô gái một sở thích rên rỉ khác nhau mà.”
Mộ Thần liếm môi khô khốc, gò má nam tính khẽ ửng lên một vệt đỏ bất thường. Anh hắng giọng, cố tỏ ra uy nghiêm: “Là… Lâm Nhạc.” “Trời đất ơi! Quả nhiên Mộ tổng của tôi khẩu vị trước sau như một! Bao năm vẫn chỉ thèm khát ngoại lệ duy nhất là Lâm tiểu thư!” Trình Dư đập tay đánh đốp, mắt sáng rực. “Chủ tịch, bảy năm mòn mỏi quay tay nhớ nhung rồi, anh còn định dối lòng là không nứng sảng vì cô ấy đến bao giờ nữa?”
“Cậu sủa cái đéo gì thế! Tôi chỉ quan tâm con bé dưới tư cách là một người chú, muốn bảo vệ lỗ hổng của nó thôi!” Mộ Thần trừng mắt, chối bay chối biến. Trình Dư cười khẩy, liều mạng vạch trần: “Chú cái khỉ mốc! Chú nào mà lại ghen lồng lộn, lại ngày đêm ôm ảnh cháu gái nốc rượu, rồi trong cơn mộng xuân mộng tinh gào thét tên cháu gái rên rỉ dưới đũng quần mình? Chủ tịch à, ông anh muốn đè người ta ra làm tình đến phát điên rồi, đừng có xạo loz nữa. Nếu anh cứ cố chấp không chịu lột quần nhận tình cảm, có ngày thằng khác nó đè Lâm tiểu thư ra chịch đến ễnh bụng đấy!” “Cậu… ra ngoài cho tôi! Cút ngay!” Bị nói trúng tim đen, Mộ Thần thẹn quá hóa rận, gào lên đuổi cổ trợ lý.
Trong khi Mộ Thần đang quay cuồng với dục vọng đang bị vạch trần, thì tại sân bay quốc tế, Lâm Nhạc rạng rỡ đón Phùng Lệ Quân và Phó Mạnh Đình. Ba người hẹn nhau ăn trưa tại một nhà hàng sang trọng. Phó Mạnh Đình mặc bộ vest lịch lãm, đôi mắt qua tròng kính cận luôn dán chặt vào từng cử chỉ nhỏ nhặt, nụ cười trong trẻo của Lâm Nhạc. Nhìn ánh mắt si tình, say đắm của Phó Mạnh Đình dành cho bạn mình, trái tim Phùng Lệ Quân nhói lên từng nhịp đau đớn. Cô thầm yêu anh bao năm, nhưng trong mắt anh, cái lồn của cô chẳng bao giờ quyến rũ bằng Lâm Nhạc.
Ăn xong, Lâm Nhạc hộ tống hai người tới khách sạn cao cấp đã đặt trước để nhận phòng. Vừa bước ra khỏi sảnh khách sạn, cô và Phó Mạnh Đình cười đùa vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt. Nhưng oan trái thay, cảnh tượng nam nữ sóng vai bước ra từ chốn “nhạy cảm” này đã lọt trọn vào đôi mắt chim ưng đỏ ngầu của Mộ Thần khi chiếc xe siêu sang của anh vô tình lăn bánh ngang qua.
Trái tim Mộ Thần như bị ai dùng vuốt sắc bóp nát. Máu nóng dồn thẳng lên não. Dưới lớp quần tây, cự vật của anh nảy bần bật vì ghen tuông điên cuồng. Mẹ kiếp! Thằng khốn nạn nào kia? Nhạc Nhạc của anh… cái lồn nhỏ bé khít rịt mà anh khao khát được đút cặc vào hằng đêm… sao lại lẳng lơ cười nói, dắt nhau từ phòng khách sạn bước ra với thằng chó đó? Bọn họ đã làm cái trò dâm đãng gì trên giường rồi? “Chủ tịch… ngài có muốn tôi dừng xe…” Trình Dư tái mặt nhìn sát khí ngút trời của sếp qua gương chiếu hậu. “Không cần! Phóng thẳng về công ty cho tao!” Mộ Thần gầm lên như dã thú khát máu.
Về đến phòng làm việc, Mộ Thần lồng lộn như con hổ đói. Anh vung tay gạt phăng toàn bộ máy tính, hồ sơ rơi loảng xoảng vỡ nát trên mặt sàn kính. Cơn ghen tuông kích thích dục vọng chiếm đoạt bùng nổ đến mức mất kiểm soát. Anh chộp lấy điện thoại, rít lên với bộ phận thiết kế: “Lôi cổ con đàn bà Helen lên văn phòng tôi. NGAY LẬP TỨC!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận