Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dung Cẩn nghe vậy nhéo cánh tay anh: “Đầu sỏ gây nên chuyện này có tư cách gì nói tôi?”
Phó Quân vừa đi vào trong phòng tắm, vừa nói bằng giọng vô tội: “Tôi không tiếc lấy lòng tốt của mình giúp em giải dược, sao lại thành đầu sỏ gây tội rồi?”
Dung Cẩn bị sự vô sỉ của anh đánh bại: “Giúp giải dược thì sao? Tôi đâu có bắt anh phải làm làm không ngừng?”
Phó Quân “À” một tiếng, giọng điệu cực kỳ muốn ăn đòn: “Không phải em cũng rất vui vẻ sao?”
Dung Cẩn nhất thời nghẹn lời, đáng ra cô không nên nhất thời sa vào!
Thật sự là bị háo sắc làm mờ con mắt!
Phó Quân nhìn bộ dáng ảo não của cô, tâm trạng cũng rất tốt mà chuẩn bị nước tắm cho cô, sau đó nhẹ nhàng thả người vào bồn tắm lớn.
Dung Cẩn đẩy tay anh nóng lòng muốn tắm: “Anh ra ngoài đi, tôi tự tắm được.”
Phó Quân nhìn cảnh xuân lấp ló dưới nước, ánh mắt hơi tối lại, sau đó nói một tiếng “Được”, xoay người đi ra ngoài.
Phó Quân đi rồi, Dung Cẩn thở phào nhẹ nhõm, trong lòng lại bắt đầu dâng lên một tia sầu lo khác.
Trong tiểu thuyết có chuyện nguyên chủ bị bỏ thuốc hay không cô nhớ không rõ lắm, lại càng không biết chuyện cô kỳ diệu ngủ với nam chính có làm thay đổi sự phát triển của tình tiết sau này không.
Phó Quân thoạt nhìn cũng không có bộ dáng nào là bị ép buộc, theo lý sẽ không bởi vì chuyện này hắc hóa mà mới đúng.
Vậy kết cục cuối cùng của cô sẽ như thế nào đây?
Dung Cẩn lo lắng tắm rửa xong, vịn vách tường đứng lên quấn khăn tắm.
Mỗi lần đi một bước, thân dưới đều đau rát, cảm giác bộ phận bên dưới của cô như có cái gì bị nhét vào, cực kỳ khó chịu.
Nghĩ đến đây, trong lòng Dung Cẩn lại mắng Phó Quân là cầm thú.
Thật không nghĩ tới ngày thường là một người sạch sẽ cấm dục một khi lên giường, du͙© vọиɠ sẽ đáng sợ như vậy.
Đi ra khỏi phòng ngủ, Dung Cẩn lập tức đối mặt với bóng người anh tuấn đang ngồi bên giường. “Sao anh còn chưa đi?”
Sau khi hỏi theo bản năng, Dung Cẩn mới phát hiện ra quần áo trên người Phó Vân đã thay đổi, tóc tai cũng ướt nước do vừa mới tắm.
Cô không khỏi ho nhẹ một tiếng, “Sao anh lại tới nữa?”
Phó Vân vươn đôi tay khớp xương rõ ràng ra, tay trái giơ một ly nước ấm, trong lòng bàn tay phải có một viên thuốc, “Chẳng lẽ em muốn để người khác chuẩn bị thứ này”
Dung Cẩn nhận lấy với tâm trạng không mấy vui vẻ, giọng kèm theo châm chọc, “Không ngờ anh lại chu đáo đến vậy.”
Phó Vân nhìn cô, ánh mắt hiện lên nét thâm thúy, “Nếu em không ngại việc chúng ta có con thì cũng có thể không uống.”
“Mơ à?” Dung Cẩn trợn mắt, lưu loát uống thuốc hết tránh thai cùng nước.
Phó Vân nhìn cô ngẩng chiếc cổ trắng mịn, trong đầu bất giác hiện một loạt hình ảnh kiều diễm, ngay lập tức anh thấy lưỡi hơi khô.
Anh đưa tay kéo tháo nút áo trên cùng, nói với chút mất tự nhiên: “Xin lỗi, lần sau tôi sẽ dùng biện pháp an toàn.”
Dung Cẩn nghe vậy phun ra ngụm nước còn chưa kịp nuốt, cô trợn mắt há mồm nhìn Phó Vân, “Lần sau?”
Phó Vân giống như không hề thấy lời mình nói có vấn đề ở chỗ nào, “Sao thế?”
Dung Cẩn đặt cái ly lên bàn, nghiêm túc nói: “Chuyện hôm qua là có nguyên nhân!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận