Chương 352

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 352

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Động Lòng
Mặt Kiều Sở Sở trầm xuống, rút tay ra: “Anh coi thường em quá rồi đó! Trong mắt anh, chẳng lẽ anh cho em mấy triệu thì em sẽ lên thuyền với anh sao? Em là loại người yêu tiền như mạng như vậy hả?”
Bùi Du Xuyên kinh ngạc, có chút hoảng hồn: “Em… không phải sao?”
Kiều Sở Sở: “Không, em phải.”
Bùi Du Xuyên: “?”
Kiều Sở Sở cầm điện thoại lên, lời lẽ đường hoàng mà nói: “Bây giờ chuyển khoản cho em, em đưa anh một bức tranh chân dung tự vẽ làm quà tặng, lên thuyền em sẽ vẽ cho anh, rời thuyền mang về nhà, thế nào, động lòng không?”
Bùi Du Xuyên kinh ngạc trong phút chốc, dần dần nhếch môi.
Vẻ tàn ác chạy tán loạn trong mắt của anh ấy chậm rãi bị anh ấy đặt trong đáy mắt, anh ấy thong thả nhếch môi, lộ ra răng mèo nói: “Động lòng, động lòng muốn chết.”
Anh ấy cầm điện thoại lên thoải mái chuyển khoản, ôm vai Kiều Sở Sở, ghé sát vào cô, tham lam ngửi mùi hương của cô: “Vậy chúng ta cùng lên thuyền đi, em gái của anh.”
Chờ đến khi thuyền ra khơi, Kiều Sở Sở đứng bên cửa sổ ngắm phong cảnh, đột nhiên có chút mờ mịt: “Hình như dạo gần đây thời điểm chúng ta ở riêng đều là ở trên thuyền.”
[Anh ba của mình không phải là mệnh thủy chứ, cứ ở trên thuyền, thảo nào tên của anh ấy là Du Xuyên.]
Bùi Du Xuyên không trả lời, nhìn ra ngoài cửa sổ thất thần.
Anh ấy còn đang nghĩ tới Kiều Sở Sở mỗi ngày đều tới nghĩa trang kìa.
Kiều Sở Sở kia quỳ ngồi dưới đất, vén mái tóc xõa lòa xòa ra sau tai, chào hỏi, nói chuyện trước từng mộ bia của bọn họ.
Mỗi lần cô tới trước mộ bia của anh ấy đều phải cho anh ấy xem hoạt động mới của công ty trò chơi của anh ấy.
“Tuy rằng em không phải người quá thông minh, nhưng em kinh doanh công ty trò chơi kia của anh rất tốt, doanh thu cũng rất cao, tuy rằng không bằng lúc có anh nhưng vẫn ổn định xếp ba hạng đầu, vậy nên anh yên tâm đi.”
Cô cắn môi, cố kỵ nói: “Anh ba, thật ra mấy năm trước ngày em làm trễ nãi anh, em vốn dĩ không muốn khiến anh mất mặt trước mặt khách hàng. Vì chống lại hệ thống mà em đã ngất xỉu hai lần. Em rất đau khổ, nhưng em vẫn bị hệ thống cứng rắn lên tinh thần, nó bắt em nổi điên trước mặt khách hàng của anh, suýt chút nữa làm đối tác của anh bị thương, khiến anh mất đi đơn hàng lớn kia.”
Nước mắt của cô tràn đầy hốc mắt: “Anh rất hận em, em biết, đổi lại là anh phá đơn đặt hàng của em em cũng sẽ rất hận anh.
Anh chết quá đột ngột, chúng ta thậm chí còn chưa nói chuyện rõ ràng thì anh đã đi rồi.”
Cô nghẹn ngào: “Em rất hi vọng… vào khoảnh khắc cuối cùng anh có thể không oán giận em.”
Bùi Du Xuyên như nghẹn ở cổ họng, mắt dần dần đỏ lên.
Không, người nên oán trách anh hẳn là Sở Sở.
Là anh ấy sai.
Luôn là anh ấy sai.
Biết rõ Sở Sở bị hệ thống ép nhưng vẫn đặt hết từng chút mâu thuẫn lên người cô.
Là anh ấy không rõ, là anh ấy ngu xuẩn khiến trái tim cô tổn thương, còn khiến Sở Sở khó chịu như vậy!
Bùi Du Xuyên đi tới sau lưng Kiều Sở Sở, mắt lại đỏ lên: “Sở Sở, thật ra anh ba…”
Chỗ tối xoẹt qua một cái chai nhỏ.
Anh ấy vững vàng bắt lấy.
Kiều Sở Sở hồn nhiên không biết, tiếp tục đi lên lầu.
Bùi Du Xuyên căm tức nắm cái chai, quay mặt nhìn xuống bên dưới.
Mấy đứa bé nghịch ngợm tò mò nhìn anh ấy, vừa thấy anh ấy bắt được cái chai thì cười vang.
Một đứa trong đó là vui vẻ nhất: “Đồ của tớ bị anh ta bắt được rồi ha ha! Tớ còn tưởng rằng sẽ đập trúng người phụ nữ kia đó!”
Bùi Du Xuyên ném chai nước vào lưng nó một cách chính xác.
Đứa bé trai bất ngờ không kịp đề phòng, ngã sấp một cái, đứng dậy òa khóc.
Bùi Du Xuyên hung dữ nhìn nó chằm chằm, nhỏ giọng nói: “Khóc! Khóc lớn tiếng cho ông!”
“Chỉ cần ông đây còn sống, ai cũng không được tổn thương Sở Sở nhà ông, kể cả bản thân ông cũng không được!”
Kiều Sở Sở hồn nhiên không biết, đi tới sân thượng ở lầu ba, liếc nhà hàng bên kia: [Khát, muốn uống nước.]
Bùi Du Xuyên đột nhiên từ phía sau cô xoẹt qua.
Kiều Sở Sở: “?”
Chẳng bao lâu sau, Bùi Du Xuyên lao tới trước mặt cô, ân cần mà đưa khay nước tới trước mặt cô: “Chúng ta vừa mới lên thuyền, nhất định bây giờ em khát rồi, chỗ anh có nước trái cây, nước ngọt, trà, cà phê, em muốn uống cái nào?”
Kiều Sở Sở: “?”
Cô khiếp sợ nhìn cái khay đầy nước: “Sao anh biết em muốn uống nước?”
“Bởi vì anh muốn uống nước.” Bùi Du Xuyên mong đợi nhìn cô, giống như một con chó to đang vẫy đuôi: “Cho nên sau khi em chọn một chai, nước còn lại đều là của anh.”
Kiều Sở Sở: “… Anh uống hết?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận