Chương 352

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 352

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

351 Đè lên mặt thảm làm, hơi H 1
Lâm Chi Nam đột nhiên ngồi xuống ghế, vùi đầu trên đầu gối lẳng lặng rơi lệ.
Tiếng khóc đứt quãng yếu ớt truyền đến, giống như con thú nhỏ bị ức hiếp đến cực hạn, đè nén rất nhỏ.
Giây phút này, chính bản thân Lâm Chi Nam cũng không rõ ràng cô đang khóc vì cái gì, chỉ là diễn kịch, diễn cho người đối diện nhìn, hoặc là phát tiết tình cảm, hoặc có lẽ cũng không phải những lý do đó.
Cô nghĩ cô thật sự có chút chán ghét, ghét quãng thời gian lặp đi lặp lại ngụy trang này.
Ánh mắt cô liếc qua bóng đen từng bước đến gần kia, dép lê đã dừng bên chân cô, Lâm Chi Nam lẳng lặng chờ đợi.
Một bàn tay đưa qua nhấc cô lên, cô đã bị ép ngồi lên đùi Lục Nhất Hoài, người đàn ông để đầu cô tựa ở trước ngực mình, bàn tay dọc theo mái tóc dài nhẹ nhàng vuốt ve.
“Các anh đều là lũ quái vật khốn kiếp.” Lâm Chi Nam vùi đầu trước ngực anh ta, khóc không thành tiếng “Tại sao phải đùa bỡn tình cảm của người khác, tại sao chứ.”
“Đúng, bọn anh đều là quái vật.”
Lục Nhất Hoài hôn mạnh lên trán cô một cái.
Anh ta nghĩ, không chỉ riêng Giang Đình mà chính bản thân anh ta cũng là một tên khốn kiếp không hơn không kém.
Biết rõ để cô xem những thứ này sẽ khiến trái tim cô vỡ vụn, nhưng anh ta vẫn bỏ mặc, vẫn dung túng yên lặng cho phép ngày này.
“Nam Nam, sự kiêu ngạo của em đâu rồi? Ở trước mặt anh, lòng tự trọng không dung người khác hoài nghi của em đâu?”
Anh ta ở bên tai cô thở dài “Cậu ta lừa gạt hai tháng tình cảm của em, vứt bỏ một mình em ở lại Tây Xương, người đàn ông như thế đáng để em như thế này sao?”
“Lâm Chi Nam ở trong ấn tượng của anh, chẳng lẽ không nên nghĩ cách đi trả thù cậu ta, đem chuyện mình gặp phải cũng để cho cậu ta nếm thử?”
Lục Nhất Hoài cười khổ một tiếng “Giống như ba lần bốn lượt trả thù anh vậy.”
Cô đã không còn khóc, chỉ lẳng lặng ngửa đầu nhìn anh ta.
Trong đôi mắt ướt át có hận Giang Đình, còn có cả anh ta.
“Nếu như có một người có thể giúp em đưa dao thì sao?”
Lục Nhất Hoài cúi đầu thật sâu nhìn cô, không xác định chính mình đang mê hoặc hay đang hướng dẫn.
“Nếu có một người như vậy, thích em hơn Giang Đình rất nhiều.”
Anh ta hôn lên giọt nước mắt của cô, dịu dàng nói tiếp “Ngay cả lòng dạ hẹp hòi của em không bị Giang Đình biết, trừng mắt, nói dối hết lần này đến lần khác, còn có khoảng yếu ớt của em không muốn người khác biết kia.”
“Anh ta đều thích.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận