Chương 353

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 353

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Rốt Cuộc Ai Mới Là Biến Thái?
[Hơn nữa muốn uống nước cũng không đến mức mua nhiều nước như vậy chứ?]
Cô nhìn trong số nước trái cây: “Không có nước đào sao?”
Bùi Du Xuyên không chút nghĩ ngợi đã nói: “Em không uống được, nước quả đào ở đây đều là ép từ đào thật, em bị dị ứng với đào, sau khi uống xong nhất định sẽ khó thở, nếu không thể cấp cứu kịp thời thì sẽ mất mạng.”
Kiều Sở Sở: “Em không có dị ứng đào mà.”
Bùi Du Xuyên: “Bây giờ em dị ứng.”
Kiều Sở Sở: “Hả?”
Bùi Du Xuyên giật mình, ý thức được điều gì, mất tự nhiên hắng giọng một cái, híp mắt hỏi lại: “Mẹ Kiều bị dị ứng đào, em không biết sao?”
Kiều Sở Sở nhíu mày: “Sao em biết được, lúc mẹ em qua đời em mới ba tuổi.”
[Hơn nữa em còn xuyên qua trên tang lễ của mẹ mình, mình còn không biết gì về mẹ mình, chỉ nghe mẹ Bùi nói bà ấy là một người phụ nữ có tinh thần mạnh mẽ, rất phóng khoáng.]
Bùi Du Xuyên nhìn Kiều Sở Sở suy tư, âm thầm thở dài một hơi.
Lúc anh ấy nhìn thấy Kiều Sở Sở ở nghĩa trang, anh ấy đã kết nối với ký ức về cái chết của mình trong tuyến thời gian đó.
Trong tuyến thời gian đó anh ấy chết khá sớm, luôn dùng trạng thái linh hồn ở bên cạnh Kiều Sở Sở, thấy được rất nhiều chuyện.
Rất mông lung, không nhớ rõ lắm, nhưng cảm xúc thì vẫn còn.
Loại cảm xúc tràn ngập thù hận, rồi lại bất lực cứ quanh quẩn trong lồng ngực của anh ấy không có chỗ trút.
Đúng là bản thân Kiều Sở Sở không bị dị ứng với đào.
Nhưng dường như là vì cô đang bị thế giới loại trừ, vậy nên cơ thể của cô sinh ra phản ứng dị ứng rất nghiêm trọng với một số loại trái cây.
Kiều Sở Sở sẽ vì dị ứng đào mà nhập viện.
Thậm chí trong tuyến thời gian đó, có người vì cô dị ứng đào mà thử dùng thủ đoạn đó để giết cô.
Kiều Sở Sở kia ở trong nghĩa trang mệt mỏi nói với bọn họ: “Hiện tại em chỉ dám uống nước mình nấu, ăn cơm mình làm, bởi vì có một ngày em phát hiện đầu bếp em thuê cố ý bỏ nước đào vào trong đồ ăn của em, bởi vì bọn họ nhòm ngó túi của em, châu báu của em.”
Bùi Du Xuyên hoàn hồn, trong mắt xẹt qua ý giết chóc: “Tin anh đi, Sở Sở, anh sẽ không hại em.”
Kiều Sở Sở nhìn ánh mắt chân thành tha thiết của anh ấy.
Trong mắt Bùi Du Xuyên phản chiếu hình dáng của cô, vô cùng kiên quyết nói: “Anh sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào có cơ hội lợi dụng, khiến em rơi vào nguy hiểm!”
Trái tim cô rung động, cảm giác ấm áp rất kỳ lạ lan khắp toàn thân, làm ấm tất cả xương cốt tứ chi.
[Ừm việc này, đột nhiên nói như vậy… thật ra mình rất thích nghe đấy.]
[Có điều, mình cảm thấy bí mật bọn họ giấu mình chắc là bọn họ đã biết thân phận nữ xuyên qua của mình rồi, nếu không vì sao bọn họ lại nói như vậy?]
Bùi Du Xuyên nhìn ánh mắt cảm động của cô, bước nhanh lên trước: “Từ hôm nay trở đi, ăn uống của em, tất cả đều do anh và các anh trai kia của em giám sát một một!”
Anh ấy nói chắc như đinh đóng cột: “Cho dù là kêu đầu bếp nấu cơm, anh cũng sẽ đích thân theo dõi người đó. Anh sẽ trải thảm ngủ trong phòng em, để tất cả bọn anh thay phiên nhau trông chừng em, đặt camera giám sát trong phòng em, khiến em mỗi bước đều không rời khỏi tầm giám sát của anh, sẵn tiện đặt camera lỗ kim trên người em, đảm bảo để biến thái không có chỗ ra tay!”
Kiều Sở Sở: “Anh mới thật sự là biến thái đúng không?”
Bùi Du Xuyên vô cùng nghiêm túc: “Có camera lỗ kim giúp đỡ, như vậy anh có thể biết em tiếp xúc với người đàn ông và người phụ nữ nào. Đương nhiên phụ nữ thì anh có thể mặc kệ, nhưng đàn ông thì nhất định anh phải cảnh giác cao độ!”
Kiều Sở Sở liếc nhìn anh ấy.
Anh ấy nghiêm túc nhìn Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở cầm nước cam, rõ ràng mà thốt ra một chữ.
“Cút.”
Cô xoay người rời khỏi.
Bùi Du Xuyên bưng khay đi sau lưng cô: “Sở Sở à! Anh ba…”
Bỗng nhiên tim anh ấy truyền tới một trận đau đớn như kim đâm.
Bùi Du Xuyên đột nhiên xanh mặt.
Đáng ghét, chỉ cần anh ấy muốn nói thật với cô thì trái tim sẽ vô cùng đau đớn.
Mũi anh ấy không khỏi càng thêm cay cay.
Thì ra đây chính là cảm giác luôn bị hệ thống uy hiếp của Kiều Sở Sở.
Anh ấy đúng là ngu xuẩn, Sở Sở chịu nhiều khổ cực như vậy, anh ấy còn trách móc cô.
Anh ấy cần mẫn mà bưng khay, chuẩn bị đuổi theo cô: “Sở Sở, mấy nước này còn chưa uống, em không nếm thử sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận