Chương 354

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 354

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đánh Cược
“Tổng giám đốc Bùi?” Một giọng nam từ phía sau vang lên.
Bùi Du Xuyên quay đầu lại nhìn.
Tổng giám đốc Trương mà anh ấy cần bàn chuyện làm ăn lần này đang cười tủm tỉm đứng sau lưng anh ấy.
Tổng giám đốc Trương nói: “Tôi còn đang tìm anh đây, nhắn tin anh cũng không trả lời, còn tưởng rằng anh bị làm sao.”
Tổng giám đốc Trương thuận thế liếc khay trong tay anh ấy: “Sao anh lại lấy nhiều nước như vậy?”
Bùi Du Xuyên có dáng người cao to đang mặc âu phục, lại bưng một đống nước màu sắc sặc sỡ, còn có ly đủ loại kiểu dáng.
Khí chất của anh ấy hoàn toàn không phù hợp với cái khay rực rỡ màu sắc này.
Chính là một anh đẹp trai như mẹ già rất có sự tương phản.
Thư ký bên cạnh tổng giám đốc Trương cũng không nhịn được cười rộ lên.
Bùi Du Xuyên không thèm để ý, thản nhiên nói: “Cho em gái tôi uống, không biết em ấy thích nước gì nên mua hết.”
Tổng giám đốc Trương cười: “Ai cũng nói anh rất yêu thương cô em gái trong nhà, quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy, để thư ký của tôi giúp anh mang nước đặt sang một bên đi.”
Thư ký của tổng giám đốc Trương tiến lên nhận nước.
Tổng giám đốc Trương đánh giá: “Quan hệ của anh và em gái, cho dù không có quan hệ huyết thống cũng hơn hẳn có huyết thống.”
Bùi Du Xuyên cầm điện thoại lên: “Còn không phải là vậy à, sớm chiều ở chung nên có tình cảm sâu đậm.”
Tổng giám đốc Trương: “?”
Hình dung như vậy sao có cảm giác là lạ?
Bùi Du Xuyên dùng Wechat chuyển năm mươi nghìn cho Kiều Sở Sở: “Chơi đánh cược thử thách sức chịu đựng không?”
Kiều Sở Sở cấp tốc nhận lấy năm mươi nghìn: “Cược cái gì?”
Bùi Du Xuyên: “Anh ở nhà hàng lầu ba, tới tìm anh, không được phép rời khỏi phạm vi tầm mắt của anh, cho đến khi anh bàn chuyện làm ăn với khách hàng xong, có thể nhận được thêm một trăm nghìn nữa!”
Kiều Sở Sở: “Thứ không hề có tính khiêu chiến như vậy mà còn có thể để cho em kiếm được một trăm năm mươi nghìn sao? Anh điên hay là em điên, hay là anh có tiền không có chỗ xài?”
Bùi Du Xuyên suy nghĩ một chút, gõ chữ: “Anh cược em không muốn xuất hiện trong phạm vi tầm mắt của anh. Nếu em không xuất hiện, hoặc là chưa tới thời gian mà em đã đi, em phải chuyển cho anh hai trăm nghìn. Em đã nhận tiền rồi, ván này em tham gia, không tới thì bây giờ em phải cho anh hai trăm nghìn!”
Chỉ dựa vào hiểu biết của anh về quỷ nhỏ tham tiền Kiều Sở Sở này, nói như vậy nhất định cô sẽ tới.
Quả nhiên, Kiều Sở Sở trả lời: “Anh thành công khơi dậy ham muốn chiến thắng của em rồi! Em đảm bảo anh sẽ không lấy được một đồng nào của em!”
Cô cộp cộp chạy lên lầu, xuất hiện trong phạm vi tầm mắt của Bùi Du Xuyên, đê tiện mà nheo mắt, dáng vẻ nắm chắc thắng lợi trong lòng bàn tay.
Có chút giống meme mới đang hot trên mạng.
Bùi Du Xuyên đứng ở chỗ cao, cất điện thoại, nhướng mày nhìn cô cười: “Đi với anh.”
Lúc sắp vào nhà hàng, anh ấy còn thấp giọng nói với cô: “Đừng quên, nếu em rời khỏi tầm mắt của anh phải cho anh hai trăm nghìn.”
Kiều Sở Sở làm tư thế tay OK.
[Nhất định mình phải lấy được một trăm năm mươi nghìn!]
Bùi Du Xuyên nhướng mày, cũng cười vui vẻ, theo tổng giám đốc Trương vào nhà hàng.
Kiều Sở Sở sẵn tiện ngồi trong một quán nước bên cạnh, cầm điện thoại lên làm sơ đồ tư duy, tiếp tục làm rõ nội dung cốt truyện và quan hệ nhân vật.
Một giọng nói quen thuộc lại từ phía sau vang lên: “Chị Lộ Na, cảm ơn chị đã để em cùng lên du thuyền, từ nhỏ đến lớn em chưa từng ngồi du thuyền sang trọng như vậy, hơn nữa em cũng không có vé, còn là lâm thời mà lên, chị vậy mà cũng có thể giúp em lấy được, thật sự rất cảm ơn chị.”
Kiều Sở Sở nhìn về nơi phát ra giọng nói.
Hạ Tuyết Thuần và một người phụ nữ ngực to rất xinh đẹp sóng vai mà đi.
Dáng người của người phụ nữ ngực to cao gầy gợi cảm, mặc váy ngắn quyến rũ kết hợp với áo lông thú, so ra thì Hạ Tuyết Thuần mặc bộ Chanel kia bị kéo tới nhăn nhúm, giầy cũng có chút bẩn, trạng thái cả người đều mệt mỏi, rất ảm đạm tối tăm.
Rất rõ ràng, cô ta chính là tùy tùng của người phụ nữ ngực to này.
Người phụ nữ ngực to cao ngạo nhìn Hạ Tuyết Thuần: “Không có gì, chẳng phải vì bữa tiệc bị cắt ngang nên em mới không có chỗ nào để đi sao? Vậy nên để em đi cùng chị, dù sao em cũng là con nuôi của chú Long.”
Nói xong, người phụ nữ ngực to lại nghi hoặc hỏi: “Có điều sao tiệc trà xã giao của bà Vương lại kết thúc sớm như vậy, không phải bình thường đều mất mấy tiếng sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận