Chương 354

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 354

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

108.4 : Marry you (Toàn văn hoàn)
Nước Mỹ, Las Vegas.
Ban đêm của thành phố không bao giờ ngủ, có hàng ngàn hàng vạn ánh đèn sáng.
Cô đi dạo trên quảng trường, chỉnh lại khăn quàng cổ, thở ra một hơi, lắng nghe tiếng nhạc trên quảng trường.
“Lạnh à?”
Âm nhạc có hay đến đâu cũng không sánh được với giọng nói truyền cảm của người bên cạnh.
Lăng Tư Nam nắm chặt tay hắn: “Không lạnh.”
“Bên kia có một tiệm cà phê.” Lăng Thanh Viễn nhìn về phía trước, sau đó cúi đầu hỏi cô: “Mua cho chị một cốc cacao nóng nhé?”
Lăng Tư Nam định từ chối nhưng lại cảm thấy hơi khát, cô gật đầu: “Được.”
Hắn đi mua.
Lăng Tư Nam nghiêng đầu nhìn theo bóng lưng hắn.
Ánh đèn phủ lên người Lăng Thanh Viễn.
Hai năm trước, cô không tin bất cứ chuyện gì, không tin mình có thể ở bên cạnh em trai.
Thậm chí còn không tin rằng trên đời này cô vẫn có thể được ở bên người thân của mình.
Lăng Thanh Viễn là một ông già Noel thỏa mãn mọi nguyện vọng của cô.
Mãi đến tận khi bóng lưng hắn hoàn toàn biến mất trong đoàn người thì Lăng Tư Nam mới chậm rãi thu hồi đường nhìn.
Quảng trường vô cùng náo nhiệt, dường như có ai đang hát.
Lăng Tư Nam tiến lên phía trước, có một nghệ sĩ đang chơi keyboard điện tử, ca hát say sưa.
“Oh her eyes’ her eyes”
Đôi mắt của cô ấy
“Make the stars look like they’re not shining.”
Khiến những ngôi sao cũng không còn tỏa sáng nữa.
Tiếng hát với những cảm xúc chân thật, những nốt nhạc như hóa thân thành thực thể, sải cánh bay khắp quảng trường.
“And When you smile,”
Và khi em cười
“The whole world stops and stares for a while.”
Cả thế giới đều đừng lại để ngắm em.
“Cause girl you’re amazing.”
Cô gái, em thật xinh đẹp.
“Just the way you are.”
Chỉ cần em là chính mình…
Khi câu hát cuối cùng rơi xuống, ý cười trên mặt cô vẫn chưa tản đi.
Tâm trạng vô cùng vui vẻ, cô đặt vài đô vào chiếc hộp đàn trên mặt đất.
Sau khi đứng dậy thì cô mới nhớ ra, sao Thanh Viễn vẫn chưa trở lại?
Đột nhiên, không biết ở phía nào bỗng vang lên tiếng nhạc du dương.
Người đàn ông da đen vừa hát nâng tay chỉ về phía chỗ đài phun nước, ý bảo tiếng nhạc phát ra từ đó.
Lăng Tư Nam gật đầu cảm ơn anh ta.
Dù sao thì Thanh Viễn vẫn chưa trở lại.
Coi như đi xem giết thời gian một chút.
Cô bước nhanh về phía đoàn người.
“It’s a beautiful night.”
Đó là một buổi tối đẹp tuyệt vời.
“We’re looking for something dumb to do.”
Khiến chúng ta làm những chuyện đáng yêu ngốc nghếch.
Không biết là vì tâm trạng vui vẻ, hay là vì không khí dịu dàng ở quảng trường mà Lăng Tư Nam cảm thấy mỗi ca sĩ ở đây đều mang lại cảm giác hạnh phúc.
Những tiếng ca như được bôi mật, từ từ đi vào lòng người.
Ca khúc kết thúc, đằng sau lại vang lên tiếng đàn violin.
Tiếng đàn chậm rãi, âm điệu nhẹ nhàng uyển chuyển, giống như tiếng nước chảy qua khe suối.
Giống như đã từng rất quen thuộc.
Lăng Tư Nam đi vào đoàn người.
Giữa đám đông, những ngón tay thon dài đặt trên dây đàn, giống như đang hòa nhịp cùng điệu nhạc.
Xương khớp rõ ràng, đầu ngón tay trắng trẻo đẹp đẽ.
Người kia mặc áo sơ mi trắng đơn giản, chiếc mũ đen che khuất gương mặt hắn.
Sống mũi cô bỗng nhiên chua xót.
Âm nhạc dần dần trở nên vui vẻ, tiếng đàn réo rắt.
Cuối cùng hắn cũng ngẩng đầu lên.
Đám đông xung quanh dường như biến thành phông nền.
Cô chỉ nhìn thấy một mình hắn.
Các nghệ sĩ khác bắt đầu cầm mic lên, hát và vỗ tay theo nhịp điệu.
Dần dần, mọi người nhảy theo điệu nhạc, cùng nhau khiêu vũ.
Lăng Tư Nam cũng bị hòa vào trong nhóm người.
“It’s a beautiful night.”
Đó là một buổi tối đẹp tuyệt vời.
“We’re looking for something dumb to do.”
Khiến chúng ta làm những chuyện đáng yêu ngốc nghếch.
Cô ngẩn người.
ấm áp lan tỏa khắp người.
Hắn từng quyến rũ cô, từng chế giễu cô, chọc cho cô cười, đọc thơ cho cô nghe…
Nhưng lại chưa từng hát.
Thì ra không phải hắn ngũ âm không đầy đủ.
Cũng đúng… Một người biết chơi violin làm sao có thể ngũ âm không đầy đủ cơ chứ.
Trái tim cô đập nhanh hơn.
Mọi người xung quanh bắt đầu tản ra, Lăng Tư Nam ngơ ngác.
Những người xung quanh lập tức khiêu vũ vô cùng đồng đều.
Rõ ràng chuyện này đã được lên kế hoạch từ trước.
“Hey Baby, I think I wanna marry you.”
“Bảo bối của anh, anh nghĩ anh muốn kết hôn với em.”
Lăng Tư Nam kích động không nói ra lời.
Hắn biết cô thích khiêu vũ.
Hắn sử dụng phương thức mà cô thích nhất.
“It is the look in your eyes, or is it this dancing juice?”
Là bởi vì ánh mắt em quá mê ly, hay là vì những bước chân khiêu vũ của em xiêu vẹo?
“Who cares baby, I think I wanna marry you.”
Nhưng ai quan tâm tới những điều đó chứ? Bảo bối của tôi, tôi chỉ muốn kết hôn với em.
Đám đông hò hét náo nhiệt, Lăng Thanh Viễn nhìn chằm chằm vào ánh mắt cô, bước từng bước tới bên cạnh cô.
Tây trang rất hợp với thân hình mảnh khảnh của hắn, trái tim cô theo từng bước chân của hắn mà nhảy lên liên hồi.
Hắn đến trước mặt cô, quỳ một gối xuống.
Tất cả mọi người ở quảng trường đều vì bọn họ mà hoan hô ca hát.
“Just say I do, I do.”
Chỉ cần nói em đồng ý là được rồi.
“Tell me right now baby.”
Hãy nói cho tôi biết, bảo bối.
Hắn ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn thẳng vào mắt cô.
“Chị, tôi mười tám tuổi rồi.”
“Cái… Cái gì?”
“Nơi này là Las Vegas.”
Xung quanh vô cùng náo nhiệt.
Cô đeo chiếc nhẫn kia lên.
Hai người hôn nhau dưới sự chứng kiến của hàng trăm ánh mắt.
Luôn luôn có những khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong cuộc đời.
Phải tiếp tục tiến về phía trước, mới biết có gì đang chờ mình.
Đây là câu chuyện của bọn họ.
Will you marry me?
I do.
[Toàn văn hoàn.]
35382

Bình luận (0)

Để lại bình luận