Chương 357

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 357

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lật Thuyền
“Sau đó cô ta nói đã tìm cho tôi một công việc, mười nghìn mỗi tháng, ở công ty nhà họ Long.”
Kiều Sở Sở ngạc nhiên: “Tôi cho cô năm mươi nghìn mỗi tháng, cô ta còn nói tôi sỉ nhục các cô, bây giờ tìm một công việc mười nghìn cho cô thì không sỉ nhục cô sao?”
Tề Tiểu Giai cười khinh: “Tôi cũng hỏi như thế, nhưng Hạ Tuyết Thuần nói tiền của cô là tiền bẩn, là sỉ nhục chúng tôi. Tiền nhà họ Long cho thì khác, tiền đó hoàn toàn xứng đáng với năng lực của tôi, thậm chí còn nhiều nữa.”
Kiều Sở Sở: “…”
Khá lắm, rất phù hợp với ấn tượng trước giờ về Hạ Tuyết Thuần.
Tề Tiểu Giai càng nghĩ càng buồn nôn: “Cha mẹ cô ta còn cố ý tìm tôi, nói tôi đừng chậm trễ tiền đồ tốt đẹp của con gái mình. Tôi hỏi cha mẹ cô ta có phải bằng lòng để con gái mình làm người thứ ba hay không. Mẹ cô ta khóc lóc bỏ đi, ngày hôm sau cửa nhà của tôi cũng bị người ta tháo ra luôn.”
Kiều Sở Sở: “?”
Xin lỗi, cô có chút muốn cười.
Tề Tiểu Giai nhìn ra cô muốn cười cũng cười theo: “Buồn cười đúng không? Tôi cũng cảm thấy buồn cười, tôi móc tim móc phổi làm bạn với Hạ Tuyết Thuần, kết quả tôi có kết cục này, cũng là tôi đáng đời.”
Tề Tiểu Giai chống tay lên bàn, cười lạnh nói: “Nhắc nhở cô một câu, Hạ Tuyết Thuần luôn nằm mơ, mơ thấy anh trai cô đều la liếm cô ta, mặc cho cô ta sai khiến. Lần nào cô ta cũng muốn hành hạ anh trai cô tới chết. Cô ta còn nói với tôi rất muốn tham gia tang lễ của cô và anh trai cô.”
Kiều Sở Sở: “… Tang lễ của tôi và anh trai tôi?”
Tề Tiểu Giai lười nhác gật đầu: “Đúng, cô ta nói mỗi ngày cô ta nằm mơ, mơ thấy cả nhà các cô chết không yên lành, mà cô ta sau khi các cô chết còn kế thừa tiền của nhà các cô. Vậy nên cô cẩn thận một chút, dựa theo dáng vẻ này của cô ta, nói không chừng thật sự muốn giết cô đấy.”
Tề Tiểu Giai lạnh nhạt bồi thêm một câu: “Trước kia tôi cảm thấy không thể nào, nhưng bây giờ cũng có thể lắm. Dù sao người bạn như tôi cũng bị cô ta tháo cửa, cô ta còn nói tôi đáng chết đấy.”
Tề Tiểu Giai nói xong, đột nhiên thân tàu chấn động thật mạnh.
Tề Tiểu Giai đập lên bàn.
Kiều Sở Sở tóm chặt cô ta, thân tàu bắt đầu nghiêng một cách nhanh chóng.
Vô số người giống như sao băng từ trên chỗ cao rơi xuống dưới, tiếng hét chói tai không ngừng vang lên: “Á!”
Cô phản ứng nhanh nhẹn mà nhảy qua quầy bar, mượn lan can quầy bar cố định cơ thể, sẵn tiện kéo Tề Tiểu Giai qua.
Tề Tiểu Giai bị dọa tới sắc mặt trắng bệch: “Xảy ra chuyện gì vậy? Không phải nói đây là du thuyền hạng sang sao? Không phải nên an toàn tuyệt đối sao?”
Kiều Sở Sở không để ý tới cô ta, nhìn về phía nhà hàng.
Bùi Du Xuyên bị kẹt trong nhà hàng, không ra được.
Nhà hàng là cửa cảm ứng, thân tàu bị nghiêng, cửa cảm ứng mất tác dụng.
Tất cả khách bên trong đều đang gõ thủy tinh xin giúp đỡ: “Cứu mạng! Cứu mạng!”
Bùi Du Xuyên cách thủy tinh nhìn cô, vừa định nói chuyện, khoang thuyền lại bắt đầu dốc xuống.
Có người hét lên: “Nước! Nước tràn vào rồi!”
Mọi người sợ hãi chạy thục mạng, lại không biết phải chạy đi đâu, toàn bộ nhà hàng vô cùng rối loạn.
Bùi Du Xuyên thấy tình hình không ổn, gõ thủy tinh nói với cô: “Em mau chạy đi, Sở Sở em đừng để ý tới anh! Chạy mau!”
Lòng dạ anh ấy rối bời.
Sao có thể như vậy được!
Để Kiều Sở Sở lên thuyền bị gặp phải lật thuyền.
Không cho cô lên thuyền thì gặp tai nạn xe.
Sao có thể như vậy!
Bùi Du Xuyên vô cùng tự trách: “Đừng để ý! Chạy!”
Nhưng anh ấy vừa mới nói xong, Kiều Sở Sở lại dứt khoát từ quầy bar chạy về phía anh ấy.
Cô giống như một con báo, nhảy qua quầy bar, từ trong túi xác móc ra một cây búa an toàn, đập mạnh lên chỗ thủy tinh trống.
Thủy tinh vỡ vụn trong nháy mắt.
Cô tung cước đá văng thủy tinh, bình tĩnh nói: “Vội cái gì! Chính vì em sợ tình huống này nên đã mang theo búa an toàn!”
Cô lại chỉ về phía Bùi Du Xuyên đang khiếp sợ: “Anh mau cút ra đây cho em! Em tuyệt đối sẽ không vứt bỏ anh!”
Đám khách khứa chen chúc mà ra.
Tổng giám đốc Trương và thư ký bối rối chạy đi, hoàn toàn không để ý tới Bùi Du Xuyên.
Kiều Sở Sở tóm được tay Bùi Du Xuyên, chỉ ra ngoài: “Ra ngoài, chỗ này quá nhiều chướng ngại vật, sẽ bị đập chết đấy!”
[Quan trọng là thân tàu đang nghiêng, nhất định phải đi tới chỗ cao, nếu không đợi lúc thân tàu nghiêng hẳn thì không còn kịp nữa!]

Bình luận (0)

Để lại bình luận