Chương 357

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 357

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

110.1: Phiên ngoại lớn học – trung
Trong căn phòng nữ sinh 105 không lớn có thể nghe thấy tiếng trao đổi nước bọt rõ ràng.
Hai cơ thể một đứng một ngồi ôm lấy nhau. Cô cúi đầu hôn lên môi thiếu niên, đầu lưỡi xâm nhập vào trong khoang miệng.
Mềm mại dây dưa không dứt, cơ thể giống như hai con cá trơn nhẵn bơi vào với nhau, rõ ràng chỉ là quấn quanh đơn điệu, lại trằn trọc không khống chế được mà rơi vào vực thẳm sắc tình.
“Ưm…” Hai tay Lăng Tư Nam chống lên bả vai em trai, có hơi hé miệng, thừa nhận tích công kích xâm lược cực kỳ của môi lưỡi hắn.
Lăng Thanh Viễn ôm eo nàng, một tay di động trên vú nàng, vừa ngẩng đầu mút lấy đầu lưỡi trơn ướt của chị gái.
Càng ngày càng mút sâu hơn, hướng phía trước tìm kiếm mấy phần, hắn không chịu được mà cướp đoạt. Cô không ngăn được mà ngửa đầu về sau. Hắn tiến cô lùi, có qua có lại.
Sau khi tới tới lui lui mấy góc độ kéo dài nụ hôn xong, Lăng Tư Nam cuối cùng cũng thiếu dưỡng khí mà đẩy hắn ra.
Khóe miệng ướt át, không biết là nước bọt của ai. Lăng Thanh Viễn dùng lòng bàn tay lau đi, hắn ngước mắt nhìn cô, cười hỏi: “Sao?”
“Cậu phải đi tắm trước đã.” Lăng Tư Nam kéo khăn tắm trên vai hắn: “Nếu bị cảm thì phí công cho cậu vào phòng ngủ.
Hắn cười khẽ: “Sao có thể nói là phí công được. Đưa tôi vào phòng ngủ có rất nhiều… công dụng.”
Cô trực tiếp dùng khăn tắm che đi gương mặt nghiệp chướng kia.
Hắn buồn bực kéo khăn tắm, có hơi không cam tâm: “Tôi cũng không tin chị gái một chút cũng không muốn…”
“Nhanh đi tắm đi đồ lưu manh.” Lăng Tư Nam kéo hắn dậy, đẩy vào trong phòng ngủ.
Ký túc xá của lớn học F này có đãi ngộ không tệ, mỗi gian phòng ngủ đều có nhà vệ sinh riêng. Cho nên cô mới muốn đưa Lăng Thanh Viễn về ký túc xá tắm rửa hẳn hoi trước.
Lăng Thanh Viễn kéo khăn tắm ra, lộ ra nửa gương mặt bị che: “Chị có cùng tắm không?”
“Không!” Lăng Tư Nam rất kiên quyết: “Tắm chung sẽ không tắm hẳn hoi. Nước nóng của ký túc xá vốn không ổn định, đến lúc đó kéo dài thì phải tắm nước lạnh, sẽ cảm đấy.”
Hắn cười ha hả: “Xem ra chị cũng tính rất kỹ cái chuyện này rồi mới chọn.”
“Tôi mới không có.” Cô cố gắng giải thích, muốn che giấu tâm tư của mình. Có điều may mà hắn không đùa lại cô, chỉ hôn trộm lên trán cô, lắc lư đi vào phòng vệ sinh.
Phòng vệ sinh truyền tới tiếng nước ào ào. Lăng Tư Nam nhớ tới gì đó, gõ cửa một cái: “Đưa quần áo cậu đây, tôi sấy khô cho.”
“Tôi không khóa cửa.”
Lại không khóa… Cô bĩu môi, đẩy cửa đi vào, cầm đống quần áo trên kệ, tiện thể để lại một chiếc áo sơ mi cotton cho hắn thay tạm, đó là quần áo của cô, nhưng vì size rộng nên không lộ ra vẻ nữ tính lắm.
Trong ký túc xá có thể dùng máy sấy tóc công suất thấp, Lăng Tư Nam vừa sấy, vừa sờ vạt áo hắn, có hơi quay đầu.
Cửa phòng vệ sinh mở ra, sau lưng vang lên tiếng bước chân, một đôi cánh tay rắn chắc nhanh chóng ôm lấy eo cô.
Như keo con chó mà hôn lên vành tai cô.
“Quần áo của cậu nhìn thì rất ẩm, nhưng mà cẩn thận sờ thì… hình như là loại không có thấm nước.”
Lăng Thanh Viễn vùi vào cổ cô, giọng nói trầm khàn đáp lại.
“Ô của cậu đâu.” Lăng Tư Nam vừa dùng máy sấy, vừa đưa tay bới tóc hắn.
Lăng Thanh Viễn ngẩng đầu, cằm đặt trên vai chị gái, cặp mắt đào hoa khẽ đảo, giọng nói cũng phát ra một hương vị mềm nhũn: “Thì… không có mang.”
“… Mưa to mười mấy phút, từ cửa trường học tới nơi chúng ta gặp cũng phải đi mười phút. Nếu cậu không mang ô tới, dựa vào tính thấm hút của quần áo này thì không có khả năng không bị ướt sũng.” Lăng Tư Nam cắn môi, quay lại nghiêm mặt nói: “Với cả cậu làm việc trước giờ đều chuẩn bị, hôm nay rõ ràng mưa như vậy, sao cậu có thể không mang ô?”
Hắn cúi mặt, ánh mắt né tránh cộng thêm tiếng ho khan khe khẽ, dáng vẻ đáng thương vô cùng.
Không được, hắn cao hơn mình, dạy dỗ như vậy không có cảm giác thành tựu.
Lăng Tư Nam theo hắn về mép giường, từ trên cao nhìn xuống: “Có phải cố ý chịu mưa?”
“…” Lăng Thanh Viễn gật đầu: “Lý lẽ của chị gái dạo này tiến bộ rồi.”
“Quan tâm lý lẽ cái khỉ gì, đừng thừa cơ nói sang chuyện khác.”
Đôi mắt của thiếu niên trong veo, giấu đi vẻ suồng sã bình thường, giờ phút này như cái gương, chiếu ra hình dáng cô.
Không tức giận nổi nữa.
Lăng Tư Nam thở dài một hơi, thực sự làm cho người ta không có cách nào.
“Cậu không được gạt tôi, cũng đừng lấy cơ thể mình ra làm trò đùa… biết vì sao tôi sợ cậu sinh bệnh không?” Cô đưa tay gạt tóc che trên trán hắn: “Nếu cha mẹ biết cậu vì đến gặp tôi mà dính mưa sinh bệnh, sau này không cho gặp tôi nữa thì phải làm sao đây.”
Lăng Thanh Viễn giật mình.
Thì ra… chị nghĩ tới chuyện này.
Cô quan tâm hắn còn nhiều hơn so với hắn nghĩ.
Không nhịn được cúi đầu nén tia vui mừng trong lòng, tiếng cười tràn ra khóe miệng.
“Cậu còn dám cười à, tôi nói nghiêm túc đấy.” Lăng Tư Nam bóp mặt hắn, lại bị hắn trở tay nắm chặt.
Trong mắt hắn như có lỗ đen, lại thêm những đốm lửa lập lòe như trường hà, mê hoặc tâm trí của cô.
“Xin lỗi.” Lăng Thanh Viễn thành khẩn xin lỗi: “Sau này tôi sẽ chú ý, không để chị lo lắng cho sức khỏe của tôi nữa.”
Cô vốn chuẩn bị một bụng lời nói, lại bị lời xin lỗi này đánh tan.
“Biết là tốt rồi, không được có lần sau.” Lăng Tư Nam xoa đầu hắn, lại nhặt máy sấy lên sấy tóc cho hắn.
“Nhưng chị, chị cũng nên chú ý một chút.” Tròng mắt hắn đột nhiên thâm sâu, ngước mắt nhìn cô: “Những cỏ dại bên người kia phải nhổ đi mới được.”
“Cái gì?” Lăng Tư Nam đột nhiên nhớ ra hậu quả trước đó, mỉm cười: “Cậu nói đàn anh Lê Đống?”
Lăng Thanh Viễn hừ lạnh, vẫn hưởng thụ khi được chị gái sấy tóc cho. Đầu nghiêng ra tựa vào trong lòng bàn tay của cô.
“Tôi biết hắn có ý với tôi.” Lăng Tư Nam dịu dàng nói: “Nhưng thích người ta đâu có sai, nếu như hắn không thổ lộ, tôi cũng ngại làm xấu mặt người ta. Với cả chúng tôi còn cộng tác chung một câu lạc bộ, phải cố gắng tránh để xấu hổ mới được.
Đôi mắt đang nhắm của Lăng Thanh Viễn lại mở ra, trực tiếp nhìn bộ ngực sữa ưỡn ra của cô.
Hôm nay chị mặc một chiếc áo len mềm, đường cong cọ tới cọ lui cũng thật thoải mái, sắc mặt không biết là vì hắn hay bởi vì gió nóng mà ửng đỏ, từ trên xuống dưới đều cho người ta cảm giác ấm áp, tinh thần được thả lỏng.
Ngón tay Lăng Thanh Viễn chậm rãi bò vào trong vạt áo cô, vuốt ve lên xuống.
“Thật ra hôm nay trước khi cậu gọi cho tôi, tôi đang định đáp lại hắn rằng mình có bạn trai rồi.” Lăng Tư Nam hồn nhiên không hay, ngón tay còn đang gảy tóc của hắn, tỉ mỉ sấy tóc: “… Hắn thăm dò, nói bạn trai của tôi có phải rất không bớt lo không?”
Cơ thể của cô bỗng cứng đờ, cảm giác được đầu ngón tay hắn sờ lên bụng cô, tiến vào trong áo ngực.
“Đúng là rất không bớt lo.” Lăng Thanh Viễn chững chạc đàng hoàng nói, động tác trên tay vẫn tiếp tục: “Có điều không tới phiên hắn ta để ý tới.”
35382

Bình luận (0)

Để lại bình luận