Chương 359

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 359

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nắm Chặt
Kiều Sở Sở sợ hãi, kéo Bùi Du Xuyên ôm lấy lan can: “Tránh ra!”
Bùi Du Xuyên không kịp, bị cái ghế đập trúng, ầm ầm ngã xuống.
Kiều Sở Sở thuận tay nắm lấy tóc anh ấy.
Cơ thể Bùi Du Xuyên rơi xuống dưới, đã rơi vào hôn mê.
Kiều Sở Sở một tay bám lấy lan can, miễn cưỡng túm anh ấy.
Nặng quá!
Kiều Sở Sở dùng sức đến mức gương mặt trở nên dữ tợn: “Bùi Du Xuyên! Anh tỉnh lại đi!”
Cô nắm chặt tóc anh ấy: “Mau tỉnh lại đi!”
Đột nhiên, “xoẹt” một tiếng, dưới tay của cô trống rỗng.
Kiều Sở Sở cầm một túm tóc dày, mặt mũi tràn đầy ngơ ngác: “Ôi!”
Tề Tiểu Giai: “Á! Anh cô bị cô nhổ thành Địa Trung Hải (đầu hói) rồi!”
Cơ thể của Bùi Du Xuyên rơi xuống dưới cùng, đúng lúc có một cái bàn chặn anh ấy.
Lưng anh ấy dựa bàn, là một tư thế ngồi, nước đã chậm rãi tràn vào, bao phủ eo của anh ấy.
Kiều Sở Sở không chút nghĩ ngợi muốn chạy xuống.
Tề Tiểu Giai lại níu cô lại: “Nếu cô xuống dưới sẽ không lên nổi nữa, bây giờ nước biển rất lạnh, nhảy xuống nước sẽ mất cân bằng nhiệt độ, cô sẽ chết!
Huống chi chiều cao của hai người chênh lệch quá nhiều, cô không cứu được anh ta đâu!”
Tề Tiểu Giai nắm chặt cánh tay cô, giọng điệu mạnh mẽ: “Cô giống như trùng đế giày vậy, làm sao cứu được anh ta giống như cái tủ lạnh chứ!”
Kiều Sở Sở nhìn về phía Bùi Du Xuyên.
Bùi Du Xuyên dựa vào bàn, nĩa ăn trên vai không biết đã rơi từ lúc nào.
Nước xung quanh anh ấy dần dần bị nhuộm đỏ, tất cả đều là máu của anh ấy.
Máu anh ấy vì bảo vệ cô mà chảy xuống.
Cô tránh khỏi Tề Tiểu Giai, không hề chùn bước đi xuống.
Tề Tiểu Giai lo lắng không thôi, ngẩng đầu nhìn về phía chỗ cao.
Hạ Tuyết Thuần thò đầu ra.
Cô ta chạm phải ánh mắt của Tề Tiểu Giai, lập tức rụt đầu lại.
Tề Tiểu Giai khiếp sợ trừng to mắt: “Tuyết Thuần?”
Kiều Sở Sở chạy tới bên cạnh Bùi Du Xuyên, dùng sức lay anh ấy: “Anh, tỉnh lại đi, anh mau tỉnh lại đi!”
Bùi Du Xuyên không có chút phản ứng nào, sắc mặt dần dần trở nên tái nhợt, không biết có phải vì mất máu quá nhiều hay không.
Tay của cô cũng lạnh như băng, dùng sức ấn vào nhân trung của anh ấy, vô thức đã rơi lệ: “Anh, em xin anh tỉnh lại đi! Anh không thể chết được! Nếu không em đến đây là uổng công!”
Bùi Du Xuyên vẫn không có phản ứng.
Cô thử cõng Bùi Du Xuyên lên, nhưng thân hình anh ấy vừa cướng tráng vừa to lớn, cô hoàn toàn không có nhiều sức như vậy.
Kiều Sở Sở bình tĩnh mà lau nước mắt, quan sát xung quanh, thử tìm dây thừng.
Chỉ cần có thể buộc Bùi Du Xuyên lên người cô, cô có thể mang theo anh ấy rời khỏi nơi này.
Trên cao truyền tới một tiếng hô: “Kiều Sở Sở!”
Cô ngẩng đầu lên, chỉ thấy Tề Tiểu Giai cầm một bó dây thừng ném về phía cô: “Cô xem thử có thể buộc cô và anh trai cô lại với nhau không!”
Hai mắt Kiều Sở Sở tỏa sáng, vội vàng đón lấy dây thừng.
Bùi Du Xuyên mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhưng không thể cử động: “Sở Sở…”
Kiều Sở Sở vội vàng buộc anh ấy vào người mình, nghe thấy giọng nói của anh ấy thì rất vui vẻ: “Anh tỉnh rồi! Anh cử động được không?”
Mắt Bùi Du Xuyên không mở ra được, cả động tác lắc đầu cũng không làm được, đờ đẫn nói: “Anh.. lập di chúc rồi… Nếu như anh chết… tất cả tài sản của anh đều… thuộc về em, mật khẩu thẻ ngân hàng… là sinh nhật em..”
Trong lòng Kiều Sở Sở căng thẳng, buộc anh ấy sau lưng: “Không đâu, ai thèm di chúc của anh chứ? Em muốn anh còn sống! Đừng nói những lời xui xẻo!”
“Em… không vác nổi anh đâu.” Bùi Du Xuyên mạnh mẽ xốc lại một chút tinh thần: “Từ bỏ anh đi, sống tiếp cho tốt… Chết một mình anh không quan trọng… Em vẫn còn… anh trai khác…”
Kiều Sở Sở nhìn mặt anh ấy, trong thoáng chốc cảm giác mình đang nhìn ảnh chụp của Bùi Du Xuyên.
Nếu như cô không cố gắng.
Người trước mặt cô, một người sống sờ sờ sẽ biến thành một tấm ảnh chụp ghi lại nụ cười của anh ấy khi còn sống.
Một loại chua xót từ xoang mũi xông lên đỉnh đầu, hơi nước làm mờ mắt của cô.
Kiều Sở Sở dùng sức chớp mắt, khiến tầm mắt rõ ràng, tiếp tục buộc anh ấy một cách chắc chắn.
Nhớ lại lúc cô mười một tuổi bị sốt cao, uống thuốc uống nước nóng cũng không có tác dụng, thậm chí càng sốt càng mơ hồ, mắt thấy sắp nguy hiểm tới tính mạng.
Khi đó anh cả và anh hai đã ra nước ngoài học, trong tay mấy anh trai còn lại không có tiền, chỉ có thể xin đám người ông bà ngoại đã chiếm đoạt tiền của bọn họ giúp đỡ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận