Chương 359

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 359

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bị ba người cùng nhau giam cầm? Hội trưởng Lục đút cơm, tự tay thay quần áo, muốn làm gì thì làm trong nhà kính trồng hoa (phần 1)
Đợi Tô Mộc mơ mơ màng màng tỉnh lại thì phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường lớn vô cùng mềm mại, đệm giường mềm nhũn cùng chăn bông khiến cả người Tô Mộc cũng hoàn toàn lõm vào trong, khiến không một ai là không sinh ra cảm giác được bao quanh an toàn mà thoải mái.
Nhưng sau khi mở mắt ra, cái gọi là cảm giác an toàn cùng thoải mái liền biến mất toàn bộ.
Tay chân vẫn còn hơi mềm nhũn, Tô Mộc quan sát bố cục trong phòng, trang trí theo phong cách châu Âu đơn giản, nhưng nội thất trong phòng đều là đồ đắt tiền xa hoa, nhiều đồ trong phòng xài màu trắng, bốn góc có chạm khắc hoa văn phức tạp, bên trong còn được dát một viền vàng mỏng, thoạt nhìn có vẻ rất đắt tiền.
Nhưng Tô Mộc nhìn những hoa văn màu vàng phức tạp đó, trong đầu ngay lập tức nghĩ đến một cái lồng chim làm bằng dây vàng.
”Ư…” Cơn đau đầu ập đến, Tô Mộc nhớ lúc đó mình đang vừa nói chuyện vừa giống như ngủ gật, chuyện xảy ra tiếp theo hoàn toàn không rõ lắm.
Gần như là trong nháy mắt, ánh sáng trong đầu chợt lóe lên, Tô Mộc theo bản năng kết luận tên thủ phạm đã khiến mình ngủ mê mang là cốc cà phê do Lục Thương đưa cho cậu.
Cho nên bây giờ cậu đang bắt đầu nhận báo ứng sao?
Cả người Tô Mộc vô lực, cũng lười đứng dậy, mặc dù có hơi lệch với cốt truyện nhưng tóm lại vẫn na ná với cốt truyện, ba người cùng nhau trả thù cậu, vừa nghĩ như thế, toàn thân Tô Mộc cũng được thả lỏng.
Ngay tại lúc này, cánh cửa gỗ màu trắng khảm đường viền vàng bị đẩy ra, Tô Mộc vô thức nhìn sang, sau đó lại thu hồi ánh mắt.
Ngay cả cánh cửa căn phòng này cũng được dát vàng với hoa văn phức tạp, càng nhìn càng giống một chiếc lồng chim làm bằng dây vàng đang chứa một con chim hoàng yến, Tô Mộc nhìn mà ê răng.
Sau khi thu hồi ánh mắt, đương nhiên cậu không nhìn thấy ánh mắt của Lục Thương chợt tối sầm lại trong giây lát khi nhìn thấy ánh mắt của cậu dời đi.
”Dậy rồi?” Hội trưởng Lục điều chỉnh lại biểu cảm của mình rất nhanh, bình tĩnh đi đến mép giường, kéo ghế ra ngồi xuống, trong tay còn cầm một ly nước.
”Đã là tám giờ sáng, đến giờ uống thuốc rồi.” Lục Thương đưa nước cùng thuốc trong tay mình đến trước mắt Tô Mộc.
”Cậu có ý gì? Tôi không bị bệnh!” Sắc mặt của Tô Mộc thay đổi trong giây lát hệt như trong tưởng tượng của Lục Thương, nhìn những viên thuốc trước mặt giống như nhìn thấy nước lũ và mãnh thú man rợ, cho dù là tứ chi vô lực cũng cố gắng ngả người về phía sau, muốn cách xa những viên thuốc không rõ nguồn gốc này một chút.
”Em bị bệnh, giấy chẩn đoán do bác sĩ tâm thần uy tín của một cơ quan có thẩm quyền chính thức cấp chứng tỏ em đang bị trầm cảm giai đoạn vừa, đã làm đơn xin nghỉ phép dài hạn ở bên phía trường học rồi, cũng thông báo đến gia đình của em, gia đình em giao quyền giám hộ lại cho chúng tôi, nếu như không phối hợp trị liệu, không khỏi bệnh nhanh một chút, sợ rằng xin nghỉ phép dài hạn phải đổi thành nghỉ học…” Lục Thương lạnh nhạt phản bác, dưới ánh mắt bình tĩnh của anh đang đè nén tâm trạng cố chấp điên cuồng, nhưng cuối cùng chỉ mỉm cười, thản nhiên đưa thuốc lên phía trước.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận