Chương 359

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 359

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

110.3: Phiên ngoại lớn học – trung
Người bị cởi hết trước là Lăng Tư Nam, ngay cả áo ngực và quần lót cũng bị vo thành một cục ném xuống góc giường. Sau đó cô cũng không chịu yếu thế mà mút liếm dọc theo xương quai xanh của Lăng Thanh Viễn, lưu lại vết tích ẩm ướt dọc một đường, đầu ngón tay càng quen tay cởi nút áo của hắn, vì chính mình có thể tiếp tục xâm lược mà dọn sạch chướng ngại.
Mưa ngoài cửa sổ đều không làm tắt đi lửa nhiệt trong phòng. Lăng Thanh Viễn ngẩng đầu, tùy ý để môi chị gái rơi vào bụng dưới. Lồng ngực phập phồng kịch liệt, hô hấp vốn chỉ loạn giờ trở thành nặng nề, hắn đưa tay che mắt, cảm thụ được đầu lưỡi trơn mềm quấn quanh rốn của hắn. Máu nóng toàn thân đều mãnh liệt dồn xuống bụng dưới.
“Chị, chị gái…”
Cùng lúc đó, cửa phòng ngủ truyền tới âm thanh chìa khóa.
Tiếng kim loại răng rắc làm cho cơ thể trên giường của hai chị em bỗng cứng đờ. Lăng Tư Nam đột nhiên đứng lên: “Nguy rồi, bạn cùng phòng đã về!”
Giống như yêu đương vụng trộm, Lăng Thanh Viễn chưa buông cánh tay xuống nghĩ thầm, che mắt lại phát ra tiếng thở dài.
Sau đó bị Lăng Tư Nam ném chăn bông trên mặt: “Không được để cho người ta phát hiện tôi đưa cậu vào. Cậu…” Đương nói thì ngẩng đầu nhìn mưa to như trút nước ngoài cửa sổ, lại cảm thấy không đành lòng: “Cậu tránh đi đã, mặc quần áo vào.” Lập tức vội vàng cởi xuống màn giường hai bên.
Trong ký túc xá lớn học, vì đảm bảo không gian riêng từ và có được giấc ngủ ngon, bình thường ở chỗ mình nằm sẽ có màn giường muôn hình muôn vẻ. Lăng Tư Nam cũng không ngoại lệ. Ký túc xá bọn họ chỉ có ba người ở, trên giường cơ bản đều bị bỏ đồ lên, mọi người thống nhất là ngủ dưới giường. Trên giường cô có cái màn màu xanh đậm in hình cánh đồng hoa, che nắng cũng tàm tạm, vừa hay làm cho người ta hoàn toàn không nhìn thấy tình huống bên trong. Đây cũng là nguyên nhân mà Lăng Tư Nam tráng lên lá gan “kim ốc tàng kiều.”
Cô lấy áo len ở góc giường mặc lại, cúi người dọn giày của Lăng Thanh Viễnm giấu nó sau thùng nước ở gần giường. Lâu ngày lén lút với em trai, cô cũng coi như có kinh nghiệm, nắm giữ nhuần nhuyễn nhưng nơi cần phải chú ý… Được rồi, cái này cũng không có gì đáng kiêu ngạo.
“Tư Nam… mở cửa đi.” Chìa khóa ngoài xoay nửa ngày, người kia phát hiện cửa bị khóa từ bên trong, thế là lên tiếng hô.
Lăng Tư Nam không yên tâm mở rèm ra: “Cậu trốn xong chưa?”
Lăng Thanh Viễn bất đắc dĩ kéo chăn bông: “Chị, cái giường này cũng chỉ có thể, tôi biết trốn đi đâu?”
Cũng đúng, dù sao kéo rèm một phát ra là không giấu được chỗ nào, chỉ có thể cầu nguyện cho bạn cùng không không rảnh mà đi lật giường cô.
Cô đưa tay kéo vạt áo rộng mở của Lăng Thanh Viễn vào: “Tốt xấu gì cũng mặc đồ vào, cùng lắm thì tôi nói cho bọn họ em trai tôi tới thăm bị mắc mưa, lén tắm rửa.” Đúng là hợp tình hợp lý. Chỉ là hai chị em ở trong phòng lâu, còn khóa trái nên có điểm lạ, cộng thêm cho dù thế nào cũng là mang con trai vào ký túc xá, Lăng Tư Nam vẫn cảm thấy không nói lên lời.
Nghe được âm thanh kia hẳn là của Du Nhất Phỉ, hôm nay cô ấy phải học đêm, hẳn là về lấy đồ, chờ cô ấy đi thì lén tiễn Nguyên Nguyên đi là được.
“Tư Nam… Nam Nam… khóa cửa làm gì vậy?”
“Đến đây đến đây!” Lăng Tư Nam lại lùi lại dặn dò một câu: “Mặc quần áo vào.” Kết quả Lăng Thanh Viễn khẽ chống tay dậy, tiến tới hôn lên môi cô một chút: “Biết rồi, mau đi đi.”
Lăng Tư Nam cản lại, bước nhanh tới mở khóa cửa ra.
Du Nhất Phỉ bị nhốt ở ngoài hồi lâu liếc mắt nhìn cô: “Cậu sao thế, sao phải khóa trá? Còn lâu thế không trả lời.”
Lăng Tư Nam đứng sau lưng cô ấy: “Mình… vừa rồi không biết vì sao không khóa được cửa, vừa hay mình muốn tắm, cho nên khóa trái. Ai ngờ cậu về đột ngột, đành phải mặc tạm bộ quần áo vào.
“Xin lỗi, mình cũng nhịn đến hoảng rồi.” Du Nhất Phỉ quay người đi vào phòng vệ sinh.
Lăng Tư Nam nơm nớp lo sợ nhớ lại mình có để quên đồ gì của Lăng Thanh Viễn trong nhà vệ sinh không, cho đến khi Du Nhất Phỉ đi từ phòng vệ sinh ra, cô mới lấy lại tinh thần.
“Cậu tắm xong chưa? Ách, hình như chưa tắm, vừa mở vòi nước trong phòng tắm à?”
Du Nhất Phỉ, hôm nay cậu bị Nguyên Phương nhập à? Lăng Tư Nam nhướng mày, kéo ra nụ cười thuận theo cô ấy nói: “Ừ, vừa mở vòi sen chờ nước nóng, kết quả cậu về.”
“Xin lỗi nha, cậu đi tắm nhanh đi.” Du Nhất Phỉ và Lăng Tư Nam cách nhau bằng một chiếc giường tầng góc cạnh, cuối giường kê một chiếc tủ quần áo lớn có bàn làm việc, lúc này, cô ấy đặt túi xách lên bàn, ngồi xuống.
Trong lòng Lăng Tư Nam có hơi thấp thỏm: “Cậu không đi làm à?”
“Hôm nay sửa đường ở lối vào tiệm net, không cẩn thận bị đứt dây cáp điện, một lát không sửa xong được, cho nên ông chủ dứt khoát đóng của một ngày.” Du Nhất Phỉ nhìn Lăng Tư Nam không nhấc nổi chân hồi lâu, cười híp mắt hỏi: “Sao đó, cậu không muốn mình ở đây à?”
Đương nhiên rồi! “Không phải, không phải.”
“Trông cậu phiền não lắm đó Nam Nam.”
Đương nhiên rồi! “Không phải đâu.”
“Vậy cậu đứng ở đây muốn đuổi mình đi à?”
Lăng Tư Nam không nói hai lời, về bên cạnh tủ quần áo lấy khăn tắm rồi vào trong nhà vệ sinh.
Ở trong phòng tắm trong khoảng thời gian này đúng là thực sự dày vò với Lăng Tư Nam. Cô lo lắng Nguyên Nguyên sẽ bị lộ, trong đầu chứa vô số kế hoạch sơ bộ cho câu trả lời. Đương lúc trái tim cô treo lên, lắng nghe âm thanh bên ngoài phòng vệ sinh trong tiếng bọt nước. Du Nhất Phỉ đột nhiên hô lên: “Nam Nam!”
Trái tim cô như muốn nhảy ra ngoài: “Sao thế?” Vội vàng trùm khăn tắm bọt biển lên người.
“Có phải Vương Lệ ăn gói khoai tây chiên cuối cùng của mình không?”
Ban đầu Lăng Tư Nam định cứ mặc đồ xông ra, kết quả chân dừng lại trước cửa.
Má ơi, hết cả hồn.
Lăng Tư Nam vẫn nhanh chóng rửa qua người, mặc áo ngủ xong đi ra khỏi phòng vệ sinh. Hết cách rồi, mắt không nhìn được tình hình, thực sự không có cảm giác an toàn.
Lúc đi ra, Du Nhất Phỉ đang ngồi trước máy vi tính, tiện thể nhìn cô một cái: “Sao cậu tắm nhanh thế, bình thường không phải tốn hai mươi phút à?”
“Cậu còn tính giờ à?” Lăng Tư Nam hừ khẽ: “Hôm nay tắm rồi, lúc về ngấm mưa nên không thoải mái lắm.”
“Ồ.” Du Nhất Phỉ vừa hay mở trò chơi ra: “Bây giờ cậu muốn ngủ à?”
“Hả?”
“Mình thấy cậu mặc đồ ngủ, với cả màn giường của cậu…”
“Đúng! Mình muốn đi ngủ!” Lăng Tư Nam ngắt bất kỳ lời nào có liên quan tới cái màn giường.
“Vậy mình đeo tai nghe, nhỏ giọng chút.” Du Nhất Phỉ bỗng nhiên khịt mũi: “Nam Nam, cậu tiết lộ một chút với mình được không?”
Lăng Tư Nam không hiểu: “Tiết lộ cái gì?”
“Rốt cuộc cậu ăn gì mà ngực lớn thế?” Du Nhất Phỉ cúi đầu nhìn vùng đất bằng phẳng trên người mình, lại nhìn dãy núi chập trùng trên người Lăng Tư Nam, vẻ hâm mộ lộ rõ trên mặt. Không khỏi đưa tay ước lượng ngực cô: “To thì thôi, còn đẹp thế này. Xúc cảm cũng tuyệt, chậc chậc chậc, nếu mình là đàn ông thì sẽ không nhịn được đâu.”
“Thôi thôi thôi, không cho phép sờ.” Lăng Tư Nam đỏ mặt, nhớ tới trong phòng này không chỉ có hai người, liền cảm thấy ngại: “Bí quyết độc nhất vô nhị, không thể nói cho người khác biết được… Rồi cậu chơi game của cậu đi.”
35382

Bình luận (0)

Để lại bình luận