Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Kêu Gọi Lúc Nửa Đêm
Bạn trai… Nàng có phải đang hẹn hò, đang yêu đương không?
Thành thật mà nói, nàng không biết, bởi vì có quá nhiều nhân tố không xác định. Nàng yêu Bành Hạo Luân, nhưng trong lòng anh ta nghĩ thế nào, nàng thực sự không rõ ràng.
Mấy ngày trước sau khi cùng anh “Hòa hảo”, thái độ của anh đối với nàng đã trở lại như trước kia. Anh bận rộn công việc, nhưng hai người gần như mỗi ngày đều gặp mặt, trò chuyện. Hơn nữa, chỉ cần hai người ở riêng, anh tuyệt đối sẽ quấn lấy nàng, cho đến khi nàng kiệt sức, thân hình trần trụi xụi lơ trong vòng tay anh.
Anh có phải là bạn trai nàng không? Bọn họ đang yêu đương ư? Nàng thực sự không dám chắc.
Nhưng Dương Hồng Hồng không khỏi hoài nghi, hình như ba mẹ nàng cũng đã nhận ra điều gì đó mấy ngày qua. Chắc chắn đêm đó nàng đi xuống lầu thăm bệnh anh, rồi lại về trễ đến như vậy, đã khiến cha mẹ chú ý. Hơn nữa, nàng cảm thấy, họ hình như rất lạc quan về chuyện này.
Ai! Nàng không biết nên giải thích như thế nào mới tốt đây…
Đè nén một tiếng thở dài, nàng hướng về phía gương tô lại son môi, sau đó cầm túi trang điểm nhỏ đi ra khỏi toilet. Cái cảm giác này đột nhiên ập đến, một cảm xúc dâng trào khó tả trong lồng ngực. Nàng cắn môi, cầm lấy di động cài ở trước ngực. Sự thôi thúc mạnh mẽ khiến nàng tìm số điện thoại của Bành Hạo Luân, và bấm gọi đi.
Nàng chỉ là đột nhiên muốn nghe giọng anh, muốn trò chuyện với anh, muốn biết hiện tại anh đang làm gì. Nàng muốn hỏi anh… hỏi anh tối nay có tới tìm nàng không?
Sau một hồi chuông, di động được nhấc máy.
“A lô, Bành Hạo Luân…” Tim nàng đập nhanh hơn.
“Cô tìm boss sao? Hiện tại anh ta không rảnh!”
Cốc Y Lệ?!
Dương Hồng Hồng không khỏi ngẩn ra. Nghe ra giọng đối phương, nàng nắm chặt di động, chua chát mở miệng: “Anh ấy… Anh ấy đang họp sao?”
“Ừm… Anh ta đang nghỉ ngơi!” Hơi dừng một chút, “A? Cô là Hồng Hồng đúng không? Tôi là Cốc Y Lệ đây! Ha ha a, lần trước tôi cùng với boss đi ăn cơm khi đó gặp được cô. Sau cô ngồi xe bạn trai cô rời đi, vẫn chưa cơ hội tâm sự với cô. Hồng Hồng, khi nào có rảnh, thì tôi mời cô ăn cơm được không?”
Giọng cười nhiệt tình của Cốc Y Lệ lại mang theo chút khiêu khích. Dương Hồng Hồng cảm nhận được, cô ta có ý đồ với Bành Hạo Luân, như thể thề phải có được anh. Nàng cũng không biết Bành Hạo Luân có thích Cốc Y Lệ không, nhưng theo cách đàn ông thường thưởng thức phụ nữ, thì anh ta lại thích loại phụ nữ này…
Nàng không thể chấp nhận một mối quan hệ tay ba phức tạp, khó chịu như vậy. Nếu Bành Hạo Luân ở cùng với Cốc Y Lệ, nàng tuyệt đối không cho phép mình tiếp tục quan hệ với anh.
Cảm giác chua xót đầy miệng, nàng cố gắng ổn định tâm tình, thản nhiên nói: “Hi, Y Lệ, tôi chính là Hồng Hồng. Lần trước người lái xe đón tôi không phải là bạn trai tôi, chị hiểu lầm rồi… Nếu Bành Hạo Luân không rảnh tiếp điện thoại của tôi, không sao đâu. Dù sao tôi cũng không có chuyện gì quan trọng. Giờ đi làm của tôi sắp đến rồi, hôm nào có rảnh nói chuyện sau nha”.
Cốc Y Lệ hình như còn muốn nói gì đó, nhưng Dương Hồng Hồng đã không muốn nghe nữa. Nàng cắt đứt cuộc trò chuyện, hít thở sâu, chỉnh lại tâm tình, sau đó chuyển di động sang chế độ rung.
Đúng, trước tiên phải đi làm thật tốt đã!
Nàng quyết định lát nữa sẽ đi tìm Lucy, nói với cô ấy, tối nay nàng muốn cùng mọi người lên núi uống trà, nói chuyện phiếm.
Cùng lúc đó, trong “công ty thiết kế Hạo Hãn”, vừa mới kết thúc hội nghị thảo luận về thiết kế hai nhãn hiệu hàng hoá. Bành Hạo Luân vừa rời khỏi phòng họp, liền nhận thấy có gì đó không ổn.
A! Anh quên lấy di động màn hình cảm ứng đặt trên bàn lớn phòng họp!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận