Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giao Dịch Bất Đắc Dĩ

Gia Ngộ nhíu mày: “Tôi không quen biết các người.”

Không biết học được thói côn đồ ở đâu, nữ sinh tóc tím nhổ bã kẹo cao su ra, cười khẩy một tiếng: “Có người bảo bọn tao đến dạy dỗ mày một chút. Mày, lại đây.” Cô ta chỉ chỉ vào chỗ trống trước mặt mình, “Đứng vào đây.”

Gia Ngộ không nhúc nhích, hỏi: “Người đó cho các người bao nhiêu tiền?”

“Hả?” Tóc tím không nghe rõ.

“Tôi cho các người gấp đôi. Các người nói lại với người đó, bảo cố gắng học tập cho tốt vào, đừng có mà tơ tưởng vớ vẩn đến tôi nữa.”

Tóc tím khóe miệng nhếch lên, chửi một câu tục tĩu, quát: “Mày nói cái gì đấy hả?”

“Ba tôi nói những việc có thể dùng tiền giải quyết được thì không cần phải nói nhiều lời vô nghĩa.” Gia Ngộ lạnh mặt, “Gấp ba.”

Tóc tím chửi ầm lên: “Mày có bệnh à?”

Gia Ngộ tiếp tục lạnh mặt: “Gấp bốn.”

Tóc tím: “…”

Gia Ngộ lúc này không tăng giá nữa: “Năm lần thì không được đâu. Tuy tôi có tiền nhưng giao dịch này không đáng giá đến thế. Vậy bốn lần nhé, chốt kèo không?”

Cảm giác như đấm vào bịch bông. Hơn nữa lại là bịch bông có tiền. Tóc tím cuối cùng cũng không nhịn được nữa, cô ta nghiến răng, dậm chân một cái: “…Chốt kèo.”

Nói bốn lần mới chốt kèo thực ra cũng không tệ. Tổng cộng tám trăm nghìn. Nói không chừng đối phương còn nói thách giá lên ấy chứ.

Con đường phía trước không còn bị cản trở, tầm mắt trở lại thoáng đãng. Gia Ngộ hướng về phía không khí thở dài một hơi, lẩm bẩm: “Đánh tao một trận mà chỉ tốn có hai trăm nghìn, cũng quá coi thường người ta đi.” Cái giá này nếu ở Bắc Thành mà nói… Gia Ngộ không dám nghĩ tiếp.

Cô nghịch nghịch chiếc ô đi ra khỏi con ngõ nhỏ, tùy ý liếc mắt sang bên cạnh, nhìn thấy có người đứng đó, dọa cô giật nảy mình.

“…Mục Phách?”

Mục Phách cao hơn Gia Ngộ rất nhiều. Cậu ăn mặc đơn giản, áo sơ mi đồng phục trắng và quần tây xanh biển, nhưng trông lại có vẻ chỉn chu, sáng sủa hơn hẳn những người khác. Lúc cậu lạnh lùng liếc nhìn Gia Ngộ một cái, không nói lời nào liền cất bước bỏ đi.

Cậu không thích Gia Ngộ. Không thích cô lạc lõng giữa Trấn Nam Thủy, cũng không thích cô mở miệng ra là “Ba tôi nói”, càng không thích cái kiểu cô giải quyết mọi việc bằng tiền bạc… Từ hai trăm nghìn, đến tám trăm nghìn. Bộ dạng dựa dẫm vào tiền tài nhưng lại chẳng hề vướng bận chút hơi tiền nào, những điều tưởng chừng vô lý đặt trên người cô lại biến thành hợp lý lạ thường— Cô quá đặc biệt, thật khiến người ta chán ghét.

Mục Phách đi xa dần. Gia Ngộ phiền muộn cúi đầu nhìn đôi giày của mình. Trấn Nam Thủy đối với cô thật sự quá không thân thiện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận