Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Nhận Muộn Màng Và Đêm Trực Cô Đơn
Sau những trận mây mưa quấn quýt, Vân Nam Nam nằm rũ rượi trong vòng tay rắn chắc của Bùi Trì. Hơi thở của cả hai dần ổn định lại, nhưng trong lòng Nam Nam vẫn còn một tảng đá đè nặng chưa tan. Đó là chuyện của quá khứ, chuyện của cái năm cô bị anh đẩy ra xa.
Cô rúc đầu vào hõm cổ anh, ngón tay vẽ những vòng tròn vô định trên lồng ngực trần còn đẫm mồ hôi sau cuộc hoan ái.
“Bùi Trì này,” giọng cô khàn khàn, pha chút nũng nịu nhưng ánh mắt lại nghiêm túc, “Em hỏi thật, năm đó anh lên cơn gì mà nhất quyết đuổi em đi cho bằng được thế? Đừng có lấp liếm, bà đây ghim vụ này lâu lắm rồi đấy.”
Bùi Trì đang lim dim tận hưởng dư vị ngọt ngào, nghe câu hỏi thì khựng lại. Anh siết chặt cánh tay đang ôm eo cô, kéo cô sát hơn vào người mình, như sợ cô lại biến mất lần nữa. Anh thở dài, một hơi thở nặng trĩu sự hối tiếc.
Anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, đặt lên môi hôn nhẹ, rồi mới trầm giọng thú nhận: “Là vì anh ngu. Lúc đó anh nghĩ, em có tài năng, em cần một bầu trời rộng lớn hơn cái xó xỉnh này. Bố em có điều kiện, ông ấy có thể cho em môi trường tốt nhất để phát triển hội họa. Anh sợ… anh sợ sự ích kỷ của mình sẽ kìm hãm đôi cánh của em.”
Vân Nam Nam nghe mà ngớ người. Cô cứ tưởng anh chán cô, hay anh có người khác, hoặc đơn giản là anh không đủ yêu. Hóa ra, tên ngốc này lại đóng vai “thánh nhân” hi sinh vì người yêu.
“Anh bị điên à?” Cô vùng vằng, đập nhẹ vào ngực anh, “Anh nghĩ em cần sự nghiệp lẫy lừng hơn hay cần anh hơn? Anh có biết cái mồm anh lúc đó nói năng sặc mùi ‘đuổi khách’ không hả? Làm em tức muốn hộc máu.”
Bùi Trì cúi xuống, nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt chan chứa sự chân thành và đau lòng: “Anh biết. Anh xin lỗi. Là anh tự cho mình là đúng. Anh cứ nghĩ đẩy em đi là tốt cho em, nhưng ngày em đi rồi, anh mới biết mình sai. Anh hối hận từng ngày, từng giờ. Anh nhớ em đến phát điên, Nam Nam à.”
Lời thú nhận ấy như dòng nước ấm len lỏi vào tim Nam Nam, xoa dịu những uất ức bao năm qua. Cô hừ mũi, vờ giận dỗi nhưng tay lại ôm anh chặt hơn: “Biết lỗi là tốt. Lần sau mà còn dám tự quyết định thay em, em cắt… cái đó của anh.”
“Không dám nữa,” Bùi Trì cười khổ, hôn lên trán cô, “Giờ có đuổi anh cũng không đi.”
Đêm đó, họ ôm nhau ngủ, giấc ngủ bình yên nhất sau nhiều năm xa cách.
Nhưng bình yên chẳng được bao lâu, cái nghề bác sĩ của Bùi Trì là chúa “phá đám”. Đang mơ màng, điện thoại anh reo inh ỏi. Bệnh viện gọi. Có ca cấp cứu.
Bùi Trì bật dậy như lò xo, nhanh chóng mặc quần áo. Vân Nam Nam cũng lồm cồm bò dậy, mắt nhắm mắt mở tìm áo khoác cho anh.
“Ngoài trời lạnh lắm, anh mặc thêm vào. Trong bếp có sữa với bánh mì đấy, cầm theo mà lót dạ, đừng có nhịn đói mà mổ xẻ,” cô càu nhàu nhưng tay chân lại nhanh thoăn thoắt lo cho anh.
Bùi Trì nhìn cô vợ nhỏ tóc tai rối bù, ngáp ngắn ngáp dài mà vẫn lo cho mình, lòng mềm nhũn. Anh kéo cô lại, hôn chụt một cái thật kêu lên môi: “Anh biết rồi. Em ngủ tiếp đi, xong việc anh về ngay.”
Cánh cửa đóng lại, căn phòng rộng lớn bỗng trở nên trống trải. Vân Nam Nam nằm xuống giường, chăn gối vẫn còn vương mùi đàn ông nồng nàn của anh, nhưng thiếu hơi ấm da thịt, cô trằn trọc mãi mới ngủ lại được. Yêu bác sĩ, đúng là phải tập quen với những đêm cô đơn thế này.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận