Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô gái nhìn Đồng Đồng và Hinh Hinh, đã sớm không còn cảm giác đau lòng nhưng lúc này dường như cô lại có chút đau đớn.

Không… Cô đã sớm không còn đau lòng, đau lòng là gì, cô đã sớm quên mất…

“Thiên Vi, phòng làm việc nói cậu có điện thoại.” Đột nhiên vang lên một tiếng kêu khiến cô gái ngẩn ra, cô vẫn không nhúc nhích, cho đến khi tiếng kêu vang lên một lần nữa ở phía sau: “Thiên Vi, Thiên Vi! Cậu có nghe không? Cậu có điện thoại!”

Lúc này, cô mới chậm rãi đứng dậy quay đầu lại, nhìn về phía người đi tới, thẫn thờ gật đầu một cái.

Thì ra là, thật sự là đang gọi cô… Đúng rồi, Thẩm Thiên Vi, cô là Thẩm Thiên Vi…

“Alô, Ai vậy? Tôi là Thẩm Thiên Vi.” Thẩm Thiên Vi ngồi ở trước bàn làm việc, cầm điện thoại lên, lễ phép nhẹ nhàng nói.

“Vi Vi, là mẹ.”

Giọng nói ở bên kia khiến Thẩm Thiên Vi không tự chủ được nâng lên một chút ý cười, giọng nói trở nên êm ái mà vui vẻ: “Mẹ, có chuyện gì sao?”

“Mẹ gọi điện thoại cho con, con cũng không nhận, hại mẹ cho là con xảy ra chuyện gì rồi… Con có khỏe không? Con lâu rồi không có về nhà, mẹ với ba đều rất nhớ con, con không còn thương ba mẹ sao!”

“Làm gì có” Thẩm Thiên Vi bật cười, nhẹ nói: “Điện thoại di động con để ở phòng làm việc, con ở bên ngoài mang theo mấy đứa nhỏ đi hoạt động tự do! Gần đây nhà trẻ có việc, con có chút bận, khi nào rảnh thì con sẽ về.”

Có phải như thế không? An Vịnh Tâm cũng không lật tẩy cô.

Là thật không rảnh hay là không muốn về nhà? Kể từ sau chuyện kia, số lần con gái về nhà rất ít, sau khi có công việc, số lần về nhà chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, ai…

“Vi Vi…”

“Vâng?”

An Vịnh Tâm do dự thật lâu, mới chậm rãi cố ý nhỏ giọng nói: “Chủ nhật tuần này, Thiên Dục sẽ trở về, con có muốn cùng chúng ta đi đón hắn không?”

Thật lâu sau, Thẩm Thiên Vi cũng không lên tiếng, cô chỉ lẳng lặng đứng đó, ngón tay cầm điện thoại vì dùng sức mà trắng bệch, cho đến lúc An Vịnh Tâm hỏi lần nữa, Thẩm Thiên Vi mới thoáng như tỉnh mộng hỏi: “Mẹ, mẹ mới vừa nói cái gì? Mẹ nói là…”

“Ừ, Thiên Dục cho chúng ta biết, hắn đã kết thúc tất cả khóa học cùng công việc ở bên kia, chuẩn bị trở về nước, con có muốn cùng chúng ta đi đón hắn không?”

“… Có.” Một lúc sau, cô mới nghe mình phát ra một chữ độc nhất.

Cô đặt điện thoại xuống, gần như ngây ngốc đứng tại chỗ, cô không biết mình đang suy nghĩ cái gì, chỉ là cảm thấy trái tim đã sớm chết lặng của mình đang đập loạn lên.

Cho đến khi các giáo viên khác ở phòng làm việc phát hiện sự khác thường của cô, mới rối rít quan tâm tiến đến hỏi thăm: “Cô giáo Thẩm, cô có khỏe không? Tại sao lại khóc? Có phải trong nhà có chuyện gì hay không?” Một người chưa từng có bất kỳ biểu hiện nào, bị mọi người trong phong làm “Người đẹp búp bê”. Nhưng bây giờ lại khóc, tất cả mọi người cảm thấy sự tình nhất định rất nghiêm trọng!

Khóc?

Cô đưa tay, sờ sờ gương mặt, lúc này cô mới phát hiện, cô thật sự khóc, khóc đến nỗi nước mắt rơi đầy mặt, hoàn toàn không ngừng được… Giờ phút này, cô mới biết, thì ra cô còn biết khóc, cô còn có nước mắt.

Bởi vì hắn muốn trở về! Bảy năm rồi, hắn cuối cùng cũng muốn trở về!

“Vi Vi.”

Thẩm Thiên Vi đi qua đại sảnh của sân bay, từ trong đám người cô rất nhanh tìm được chủ nhân của giọng nói gọi cô. Đó là một cặp vợ chồng rất xứng đôi, rõ ràng không còn trẻ, nhưng người nam vẫn anh tuấn như cũ, người nữ vẫn xinh đẹp cao quý.

“Ba, mẹ.” Thẩm Thiên Vi ôm chầm cả hai người.

An Vịnh Tâm sờ sờ đầu con gái, đau lòng nói: “Mẹ còn tưởng rằng việc dạy dỗ bọn nhỏ không khổ cực, nhưng con sao lại gầy như vậy! Cũng không có chăm sóc tốt cho mình phải không?”

“Vợ à, em không biết việc dạy dỗ bọn trẻ rất cực khổ sao? Líu ríu, rất nhức đầu.” Thẩm Tư Kiều trêu ghẹo nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận