Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lửa dục lan tràn và Chuyến đi miễn cưỡng
Sau cái ngày “lên lớp” đầy ướt át đó, dường như mọi rào cản giữa họ đã hoàn toàn tan biến. Tình yêu, giờ đây, không chỉ là những cái ôm hôn vụng trộm, nó là sự khám phá không ngừng nghỉ, là khao khát chiếm hữu và hòa quyện đến tận cùng. Ngọn lửa dục vọng, một khi đã được châm lên, liền lan ra khắp căn hộ nhỏ.
Bọn họ không còn chỉ làm tình trên chiếc giường chật chội. Họ quấn lấy nhau trên chiếc sofa phòng khách, nơi Vi Dự từng đỏ mặt không dám nhìn cô. Anh đè cô lên ghế, xé toạc lớp vải mỏng, tận hưởng cảm giác mạnh mẽ khi chiếm lấy cô ngay tại nơi mà ban ngày họ vẫn cùng nhau xem TV. Họ làm tình trong phòng tắm, hơi nước nóng hổi mờ ảo bám trên gương, tiếng rên rỉ của cô hòa quyện cùng tiếng nước chảy, tiếng da thịt va chạm ướt át vang vọng. Thậm chí, anh còn bế cô ngồi lên chiếc ghế máy tính, nơi anh vẫn ngày ngày sáng tác, để cô nhún nhảy trên người anh, để tiếng kẽo kẹt của bánh xe hòa vào nhịp thở gấp gáp của cả hai.
Cũng chính trong cơn say tình ái đó, nguồn cảm hứng của Vi Dự bùng nổ dữ dội. Anh không chỉ vẽ truyện. Anh bắt đầu phác thảo trang sức.
“Cái này…” Anh chìa bản vẽ ra, mặt vẫn còn ửng hồng sau một trận mây mưa. “Anh… anh vẽ thử.”
Điền Điềm sững sờ. Đó là một bộ thiết kế hoàn chỉnh. “Trời ơi, Vi Dự… nó… nó quá đẹp.”
“Anh nghĩ đến em khi vẽ nó,” anh thì thầm. “Anh muốn em đeo thứ gì đó do chính tay anh tạo ra.”
Đó cũng là lúc xưởng gia công mà Điền Điềm liên hệ gọi tới, báo rằng các mẫu hàng cũ của cô đã sẵn sàng để kiểm tra lô mới. Cô lập tức nảy ra ý định. “Vi Dự, hay là… chúng ta mang bản vẽ này đến xưởng luôn đi? Em muốn họ làm nó ngay lập tức!”
Khuôn mặt đang hưng phấn của Vi Dự bỗng sa sầm. Anh co người lại, lập tức khoác lên vẻ mặt phòng thủ.
“Phải… phải ra ngoài sao?”
“Dĩ nhiên rồi! Xưởng ở ngoại thành. Em muốn anh đi cùng em,” cô nũng nịu, “đây là ‘đứa con tinh thần’ của cả hai chúng ta mà.”
“Nhưng… phải đi tàu điện ngầm sao?” anh lí nhí. “Anh… không thích…”
Điền Điềm nhận ra sự kháng cự mãnh liệt trong mắt anh. Nỗi sợ hãi đó không phải là sự lười biếng đơn thuần. Nó sâu sắc hơn thế.
“Vậy… chúng ta đi taxi,” cô lập tức thỏa hiệp, dù xót tiền đứt ruột. “Miễn là anh đi cùng em.”
Trên chiếc taxi chật chội, Vi Dự co rúm người ở góc cửa sổ, căng thẳng như một sợi dây đàn. Để phá vỡ sự im lặng, Điền Điềm lôi điện thoại ra nhắn tin cho dì Chu, khoe rằng cô đang “dụ dỗ” được Vi Dự ra ngoài.
Dì Chu trả lời ngay lập tức: [Ôi trời! Giỏi quá con ơi! Thằng bé đó, từ ngày nó nghỉ việc ở công ty game Giai Hòa, nó có chịu thò mặt ra đường đâu. Hồi đó nó hoạt bát lắm…]
Điền Điềm khựng lại. Công ty game? Giai Hòa?
Cô liếc nhìn Vi Dự, anh vẫn đang dán mắt vào dòng xe cộ ngoài cửa sổ, trán rịn mồ hôi. Một bí mật mà anh chưa bao giờ kể, dường như đang từ từ hé mở.

Bình luận (0)

Để lại bình luận