Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gần như cả đêm cô không ngủ, sau khi chụp ảnh xong rồi đăng và giới thiệu sản phẩm mới thì cũng đã hơn sáu giờ sáng. Cô lại dậy sửa soạn quần áo, bên ngoài mặt trời đã lên cao rồi, Tiểu Đào đã xách đồ ăn sáng đến đây.
Lúc Trần Vũ Hàm xách vali nhỏ xuống tầng, Tiểu Đào cũng vừa lúc mở cửa đi vào.
“Chị Vũ Hàm, chị muốn ra ngoài sao?”
“Chị hẹn người chụp ảnh ở bên ngoài, hàng mới về chị đã xử lý xong hết rồi, đúng chủ nhật sẽ mở bán, mấy nhân viên phục vụ khách hàng bán thời gian chị cũng đã nhắc nhở rồi. Tối hôm đó em để ý một chút, chị còn có việc cần xử lý.”
“Được, cứ yên tâm, có em ở đây.”
Tiểu Đào vừa nghe thấy hàng mới về thì ngay lập tức vui vẻ.
Ngày nào hàng về thì chắc chắn ngày đó doanh số sẽ tăng.
Cô ấy đã hỗ trợ Trần Vũ Hàm rất nhiều từ những ngày ban đầu, lúc nào cũng tận tâm tận lực, việc gì cũng sẽ giúp đỡ. Nguyên nhân chủ yếu là nhờ phúc lợi mà cô cung cấp, ngoài mức lương cơ bản là 2000 thì sẽ chia cho cô ấy 10% lợi nhuận làm tiền lương, đương nhiên là hàng bán càng nhiều thì cô ấy càng kiếm được nhiều.
Tiểu Đào đưa cho Trần Vũ Hàm cơm nắm mới mua, còn giúp cô xách vali lên xe, cho đến khi nhìn thấy cô đi khuất thì mới xoay người vội vàng trở về.
Khương Yển đến giao hàng và bưu kiện như thường ngày, lúc này đã sắp đến giờ ăn trưa.
Chuyện đầu tiên sau khi anh bước và cửa chính là ngước mắt nhìn về phía tầng hai.
Tối hôm qua anh đã làm với Trần Vũ Hàm hai lần, sau khi về đến nhà anh còn cảm thấy chưa đủ, buổi tối còn mộng xuân mơ thấy cô, dẫn tới cả mộng tinh.
Mặc dù có hơi giận dỗi vì vừa làm xong lại nói đến chuyện trả tiền, nhưng sau khi về nhà anh đã suy nghĩ lại thì cảm thấy hình như Trần Vũ Hàm không có ý đó. Lúc đầu nói anh chụp ảnh cho cô tức là làm việc cho cô, vậy thì việc kết toán lương là việc bình thường mà.
Anh muốn tìm một cơ hội để xin lỗi vì thái độ rời đi của mình tối hôm qua, nhưng lại không biết nên lấy lý do gì để lên tầng.
Liếc qua Tiểu Đào đang xử lý gói hàng, anh suy nghĩ một chút rồi nói: “Hôm qua lúc bà chủ chuyển phát nhanh không cẩn thận bỏ quên đồ của mình để tôi cầm về, tôi lên trên tầng một lúc nhé.”
“Hả? Sáng sớm nay chị Vũ Hàm đã ra khỏi cửa rồi, đồ gì của chị ấy thế? Anh đưa cho tôi đi, đợi chị ấy về tôi đưa cho.”
“Đi ra ngoài?”
Phản ứng đầu tiên của Khương Yển chính là Trần Vũ Hàm mặc nội y tình thú đứng trên bãi cỏ của công viên hoặc đi trên bãi cát của bờ biển làm người mẫu chụp hình, bị biết bao nhiêu người vây xem.
Ghen tuông trong lòng ngay lập tức cuộn trào, giọng điệu nói chuyện cũng lạnh hơn không ít, anh nói: “Cô ấy nói muốn nhận tận tay, tôi cũng không biết là đồ gì, đựng trong một cái hộp, cô có biết cô ấy đi đâu không? Khi nào thì về?”
“Không biết, bình thường ít quần áo thì buổi chiều đã về rồi, lần này mang nhiều quần áo tôi cũng không biết chị ấy bận đến bao giờ.”
Tiểu Đào nói xong thì thấy bên ngoài giao cơm hộp tới, đứng dậy chạy ra lấy cơm trưa của mình.
Ánh mắt Khương Yển nặng nề nhìn chằm chằm tầng hai rồi nhanh chóng bê bưu kiện đi.
Nghĩ tới nghĩ lui, anh vẫn cảm thấy khó chịu trong lòng, nhưng lúc cầm lấy điện thoại lại không biết nên chất vấn cô đi chỗ nào làm cái gì như thế nào, cũng không thể ra lệnh cho cô, cái gì cũng không thể làm. Cuối cùng thì mình cũng chẳng phải bạn trai của cô.
Anh rất tức giận!
Sắc mặt của anh rất nghiêm túc, chuẩn bị đêm nay hỏi cô có đồng ý cho mình làm bạn trai không, nếu không thì, khẩu súng này… coi như bỏ đi, vẫn phải tiếp tục chiến đấu.
Khương Yển nghĩ đến đây thì càng tức giận hơn, uất ức vì không hiểu vì sao mình lại trầm mê sắc đẹp như thế, ngay cả một chút khí phách cũng không có, tất cả đều đưa cho Trần Vũ Hàm mài sáng bóng rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận