Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh chen người vào ngồi cạnh cô, giành lấy cô ôm vào trong ngực, nhìn sang cha Chu cười bảo: “Đúng thiệt là người chung nhà có cùng chung ý nghĩ mà. Người đầu tiên “ngủ” với Tiểu Phúc là con, nói đến vợ cô ấy chỉ có thể là vợ của con. Giờ cô ấy có thai, xem ra đứa bé này là con của con rồi.”
“Gì?” Cha Chu sợ hãi nhảy dựng lên: “Thằng khốn nạn, mày dám làm nhục Tiểu Phúc?”
Chu Quý còn chưa đáp, Chu Cường đang ngồi một bên xem kịch vui, cười hắc hắc tiếp lời: “Ba à, thằng tư nó “ngủ” với em ấy ba bảo là làm nhục, tới lượt ba thì gọi là gì? Đứa nhỏ trong bụng em dâu con cũng có một phần đấy.”
“Còn con nữa.” Chu Siêu cau mày, thản nhiên nói. Cha Chu cứng họng nhìn từng người con. Ông vốn nghỉ chỉ có mỗi mình ông “ngủ” qua cô thôi, thật không ngờ…
“Thật hết biết các người rồi!” Chu Dũng phụng phịu đứng lên, điểm từng mặt: “Ba, anh cả, còn hai đứa nữa, đúng thật là không biết xấu hổ. Thằng út đi chưa tròn một năm, các người liền “ngủ” vợ của nó, không sợ nó về bóp cổ à?” Mấu chốt của vấn đề chính là bọn họ điều được “chơi” trực tiếp, còn anh chỉ dám “chơi” cô trong mộng. Tức chết anh mà!
Bị bắt đúng thóp, những người đàn ông từng “ngủ” cùng cô đều tái mặt hết. Cha Chu bị thằng con thứ hai của mình nói đúng tim đen, xấu hổ tới mức muốn độn thổ. Nhưng ngẫm lại, cũng không phải chỉ có mỗi mình ông phạm tội, ông ngẩng cao đầu trầm giọng nói: “Tiểu Ngũ nó đi rồi, cũng không thể để Tiểu Phúc thủ tiết. Nếu ván đã đóng thuyền, chỉ có thể thuận theo tự nhiên…”
Ông quay đầu nhìn về phía Trương Tiểu Phúc, thở dài một cái rồi nói: “Con dâu… Cha thật tình không biết mấy thằng trời đánh này lại dám… Là nhà họ Chu không phải với con. Về sau chúng ta sẽ chăm sóc con nhiều hơn.”
Mặt cô đỏ lên, nước mắt lưng tròng, nhẹ nhàng gật đầu: “Con thật lòng thấy có lỗi với Tư Niên, con là con dâu được cưới hỏi đàng hoàng, giờ lại bị ba chồng và các anh chồng xâm phạm… Con, con chỉ còn cách nhận mệnh làm người nhà họ Chu thôi. Con không dám mong gì hơn, chỉ hy vọng ba cùng mấy anh đừng khinh thường con là con mừng rồi.”
Cô khóc càng làm Chu đau lòng hơn. Ông kéo cô vào trong ngực dỗ dành, trong lòng thầm chửi mấy thằng con trai trời đánh. Nhất định là mấy thằng con khốn kiếp kia đã làm nhục cô, cô thân đơn thế cô không dám nói với ông mới gây ra cục diện rối rắm thế này.
“Con đừng khóc nữa. Về sau có chuyện gì thì cứ nói với ba, ba sẽ đứng ra làm chủ cho con, xem thử thằng nào dám ăn hiếp con. Hiện giờ con đang mang thai, buồn phiền hoài không tốt cho thân thể đâu con.” Ông vừa an ủi, vừa lườm mấy thằnh con trai đang hâm mộ nhìn mình.
“Thật không ba?” Cô nhìn hết một vòng, cha con người nào người nấy đều gật đầu như giã tỏi. Dù sao ai cũng biết hết rồi, sau này bọn họ không cần giấu giấu diếm diếm nữa.
Nhận được sự cam đoan từ bọn họ, cô thỏa mãn mỉm cười sau đó lay lay cánh tay ông mè nheo: “Ba ơi, con buồn ngủ quá à. Ba ôm con về phòng được không?”
Mấy anh em nhìn cô trân trối. Cô hơi quá đáng rồi đó!
Cha Chu không thèm để ý tới bọn họ. Đối mặt trước ánh mắt của cô, ông mềm lòng, cúi người ôm cô vào lòng, đi thẳng một mạch vào phòng ngủ, đóng của lại, bỏ mặt mấy người trong phòng khách bốn mặt nhìn nhau.
Chu Dũng lườm mấy người anh em: “Các người đúng là không có chút nghĩa khí anh em gì hết. Có chuyện tốt cùng không thèm nói với tôi một tiếng.”
Chu Quý phản pháo: “Là do anh vô dụng thôi. Không giống em, sớm đã xem trọng em dâu, ra tay nhanh gọn lẹ.”
Chu Cường hắng giọng: “Đừng có tưởng bở! Rõ ràng em dâu thích ông già của mình nhất.”
Chu Siêu không nói lời nào, yên lặng đứng dậy, đóng cửa đi ra ngoài.
Áo len trinh nữ (Virgin Killer sweater)

Chu Cường xuống núi, vào nhà thì thấy chưa ai về cả. Chợt anh ngửi được mùi đồ ăn bốc ra từ lầu hai, biết chắc em dâu đang làm cơm trưa, anh bèn lên lầu. Rón ra rón rén vào nhà bếp, quả nhiên thấy cô vội vội vàng vàng làm đồ ăn. Không ngờ cô đã thay đồ mới rồi.
Cô mặc chiếc áo len hở bạo màu xám, chiều dài chỉ vừa che tới mông thôi. Phía trước thiết kế như cái yếm, phía sau hở hết lưng khoe hình xăm hoa đào vô cùng hấp đẫn, vạt áo miễn cưỡng che được một phần mông.. Điều làm anh phun máu mũi chính là bên trông cô không hề mặc nội y. Theo động tác thái rau của cô, bộ ngực lung lay như sắp đổ xuống. Vị trí của anh vừa vặn nhìn thấy hơn nửa bầu ngực lồ lộ ra bên ngoài.
Linh hồn anh như bị cô hút đi mất. Anh tiến đến gần cô, lấy cái quần lót đỏ được nhét trong bóp đựng tiền ra, nhẹ giọng hỏi: “Em dâu, cái này có phải của em không?”
Cô đang cắt khoai tây, nghe vậy ngừng động tác, quay đầu ra xem, thấy cái quần lót bằng tơ tằm trên tay anh, thẹn thùng trả lời: “Là của em đó… Em tìm hoài không thấy. Anh nhặt được ở đâu vậy?”
“Ở vườn trà trên núi.” Anh mất hồn mất vía, thì thào đáp.
“Vậy chắc nó dơ mất rồi. Anh đem vứt giúp em nha.” Cô cười cười, cũng không quản anh đứng ngốc ở đó, quay đầu tiếp tục thái củ. Chu Cường nhìn gương mặt hồng hồng của cô, trong lòng ngứa ngái khó chịu, vò chiếc quần lót thành một lọn rồi nhét vào trong túi quần.
“Sao quần lót của em dâu lại nằm trong vườn trà vậy?” Anh vòng ra sau lưng cô, thở hổn hển hỏi. Cô hờn dỗi liếc anh một cái: “Em quên…”
“Nói bậy… Anh thấy hết cả rồi.” Trái tim Chu Cường đập loạn, kề sát lên người cô, chiếc lều nhô cao dưới quần chọt vào mông cô.
Cô giật mình, vội vặn vẹo cơ thể hòng thoát ra, nghiêng đầu nhìn anh: “Anh ba đang làm cái gì vậy?”
“”Làm” em.” Anh thở phì phò, bụng cố ý đâm vài cái, vật cứng ma xát mông cô. Quy đầu đội lên mông tròn, chỉ cách có lớp vải như mang theo luồng điện, từ dưới xông thẳng lên khiến người cô run run.

Bình luận (0)

Để lại bình luận