Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong trường học không còn xuất hiện những người lúc bình thường hay khi dễ nữa, Tiêu Trúc Vũ mỗi ngày đều vui vui vẻ vẻ mà đi học, cô cũng không biết vì sao các cô ấy còn chưa tới trường học, ngay cả các bạn học ngày thường đối với cô hờ hững cũng luôn lấy cớ tìm cô nói chuyện.

Tiêu Trúc Vũ đã từng rất hâm mộ những người có thể ở trong trường học được ăn cơm no lại học tập tốt, hiện tại cô phảng phất cũng biến thành loại người mà cô từng mơ ước, nghe giảng bài nghiêm túc , cô học không hiểu, liền liều mạng đọc sách, mặc dù những chữ đó còn cần cô phải cố hết sức đi mới nhận thức hết được.

So người bình thường chỉ cần chăm chỉ hơn bình thường một chút thì học tập cũng đã tiến độ, cô bây giờ ngay cả ghép vần đọc trôi chảy một bài cũng là một vấn đề, vì vậy cô càng chăm chỉ mà đọc nhiều hơn .

thời điểm vào ngày thứ ba, bảo vệ trường học tới nói cho cô, bà ngoại đang ở cổng trường đến đưa sinh hoạt phí, Tiêu Trúc Vũ lập tức vứt bỏ bài vở, hưng phấn chạy ra bên ngoài cửa lớn .

Ở phòng học một nam sinh luôn chịu trách nhiệm canh chừng giám sát cô , chạy nhanh đem này tin tức này nói cho Bạch Dương.

“Bà ngoại, bà ngoại!”

Cô nhìn đến thấy người đứng ở cổng liền lớn tiếng kêu, dang rộng tay muốn một cái ôm của bà ngoại!

Vinh Y Ngọc cười không khép miệng được, nhìn cháu gái cọ tới cọ đi trong lòng mình, ngữ khí sủng nịch: “Lớn như vậy còn dính người a? Kỳ cục.”

“Ô nhớ bà ngoại, thật nhớ bà ngoại!”

Muốn đem toàn bộ ủy khuất đều nói ra cho bà biết, nhưng Bạch Dương không cho cô nói, bằng không liền không cho cô cơm ăn.

“Bà ngoại cũng nhớ con” Vinh Y Ngọc móc ra từ trong áo một cái túi dùng giấy vệ sinh bọc lại tiền giấy, nhét vào túi đồng phục của cô.

“Đây là tiền để con cầm đi mua cơm ăn, đừng ở trong trường học để bị đói, có g chuyện gì liền trở về nói cùng bà ngoại, đừng để người khác khi dễ , biết không?”

Tiêu Trúc Vũ vội vàng gật đầu, đem tin vui nói cho bà ngoại biết: “Không có người khi dễ con! Các cô gái khi dễ con không thấy đến trường nữa, hiện tại không ai khi dễ con nữa.”

“Không khi dễ con liền tốt, trái cây này con cũng cầm, đây là tam thẩm con đưa, bà cố ý đem lại đây cho con.”

Nhìn thấy bên trong bao nilon có sáu quả , cười đến đôi mắt đều muốn tỏa sáng lên !

“Cảm ơn bà ngoại.”

Vinh Y Ngọc đau lòng nhìn cháu gái, cố cười làm nếp nhăn do tuổi già ở khóe mắt đè ép lên nhau: “Mau đi học đi, đừng làm cho lão sư tức giận, nhất định phải học cho tốt, biết không?”

“Dạ Dạ! Tiêu Tiêu biết.”

“Đi học đi, đợi con được nghỉ về nhà bà ngoại nấu đồ ăn ngon cho con .”

Vinh Y Ngọc không ngừng thúc giục cô, thẳng đến khi thấy cô chạy vào khu dạy học cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm, đại thúc bảo vệ cửa bên cạnh đi ra thấy cô vui vẻ vậy cũng hỏi cô vài câu, cô cũng vui tươi hớn hở mà trả lời.

Âm thanh bao nilon cọ xát không ngừng vang lên, trái cây bên trong chọc người thèm không tiếng động câu dẫn cô, Tiêu Trúc Vũ gấp không chờ nổi muốn lấy ra một quả ăn, cô nuốt nước miếng, bước chân dần dần thả chậm, do dự có nên ăn trước một quả hay không, thời điểm đi tới phòng họ có căn xong.

Cô nhất định có thể ăn xong, không bị lão sư phát hiện.

Đang lúc cô hạ quyết tâm, từ cửa khu dạy học đột nhiên lao tới mấy nam sinh.

Hiện tại là thời gian trong giờ học, trên hành lang lạnh tanh vài tiếng bước chân nóng nảy vang lên đem cô dọa sợ, thời điểm ngẩng đầu, trái cây trên tay đã bị đoạt đi rồi!

Có người lôi kéo đồng phục cô, ngay cả tiền bà ngoại cho cũng bị họ trộm đi.

“Ô nha! Cậu làm gì, trả lại cho tôi, trả lại cho tôi!”

Cô một bên kêu chân chạy vội về phía trước đuổi theo.

Nhưng chân cô vừa ngắn lại vừa nhỏ , sao có thể so với mấy nam sinh sải chân dài phía trước, Tiêu Trúc Vũ gào khóc, chỉ có thể liều mạng chạy mà đuổi theo bọn họ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận