Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Lồng Bằng Lụa và Cơn Thịnh Nộ Phát Tiết
Hoa Thiên Tuyết lịm đi trong mùi thuốc mê, nhưng giấc ngủ không hề yên ả. Cô mơ màng, thấy mình trôi nổi trong một không gian trắng toát, lạnh lẽo. Khi cô tỉnh dậy, cơn đau đầu như búa bổ ập đến, và cô nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay của một người đàn ông.
Là Mặc Nghiêm.
Hắn đang nằm nghiêng, chống đầu, say sưa ngắm nhìn cô ngủ. Ánh mắt hắn, không còn là cái vẻ lạnh lùng ở phòng họp, mà là một sự dịu dàng đến rợn người.
“Em tỉnh rồi, Yên Nhi.” Hắn mỉm cười, vươn tay vuốt lọn tóc mai dính trên gò má đẫm mồ hôi của cô.
Tâm trí Thiên Tuyết vẫn còn lơ mơ. Cô yếu ớt đẩy hắn ra. “Tôi… tôi không phải…”
“Suỵt…” Hắn đưa ngón trỏ lên môi cô. “Em mệt rồi. Cứ ngủ đi. Em ngủ giống hệt như ngày xưa.”
Hắn nhắm mắt, vùi mặt vào tóc cô, hít một hơi thật sâu. “Vẫn là mùi hương này. Mùi hương khiến anh phát điên.” Hắn lẩm bẩm, như nói với chính mình. Hắn nhớ lại những đêm trằn trọc, lén lút vào phòng Yên Nhi, chỉ để được ngắm cô ngủ.
Nhưng rồi, ánh mắt hắn lạnh đi.
Dương Hạ Vũ.
Cái tên đó như một lời nguyền. Chính thằng chó đó đã cướp mất Yên Nhi của hắn. Chính nó đã biến Yên Nhi từ một thiên thần thuần khiết thành một con đàn bà hư hỏng, mang trong mình cái thai hoang của nó. Hắn đã phải tự tay “thanh tẩy” cô.
Giờ đây, ông trời đã ban cho hắn một cơ hội.
Ông trời đã mang Hoa Thiên Tuyết đến. Một bản sao hoàn hảo để hắn trút hết mọi ám ảnh.
“Yên Nhi,” hắn thì thầm, nhưng ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi. “Em thấy không? Anh đã giết em một lần vì em chọn hắn. Lần này, anh sẽ không giết em. Anh sẽ giết hắn.” Hắn mỉm cười. “Và em, cùng đứa con hoang trong bụng em, sẽ là chiến lợi phẩm của anh. Em sẽ là của anh, sống trong cái lồng bằng lụa này, mãi mãi.”
Hắn sẽ khiến Dương Hạ Vũ phải nếm trải cái địa ngục của việc bị cướp mất người mình yêu, ngay trước mắt.
________________

Cùng lúc đó, tại biệt thự nhà họ Dương.
BỐP!
Tiếng da thịt va chạm khô khốc vang lên.
“Rên lên! Tao bảo mày rên lên!”
Dương Hạ Vũ gầm gừ, túm giật mớ tóc dài của con hầu gái bên dưới, kéo ngửa cổ cô ta ra sau.
“A… á… Cậu chủ… nhẹ… nhẹ…”
“Nhẹ?” Hắn cười khẩy, cúi xuống cắn mạnh vào đầu vú cô ta. “Tao đang không vui. Mày phải làm tao vui. Hiểu chưa?”
Con hầu gái run rẩy, nhưng vẫn cố ưỡn bộ ngực trần béo múp của mình lên, cố cọ xát vào lồng ngực săn chắc của hắn. Cô ta được gọi lên đây để “phục vụ”. Cậu chủ đang tức giận, và cách duy nhất để hắn xả giận chính là tìm một cái lỗ để đâm chọc.
Hạ Vũ đang điên lên. Hình ảnh Thiên Tuyết bị bắt cóc. Hình ảnh Mặc Nghiêm. Và cả cái cảm giác bất lực vì không biết con đĩ của mình đang ở đâu, có đang bị thằng chó nào khác đè ra đụ không… Hắn cần phải giải tỏa.
Hắn lật con hầu gái lại, bắt cô ta quỳ sấp, chổng cái mông trắng bệch lên. Hắn không cần dạo đầu. Hắn nhổ một bãi nước bọt lên cái lỗ lồn (âm hộ) đang run rẩy của cô ta, rồi cầm lấy cây cặc (dương vật) khổng lồ của mình, nhắm thẳng vào đó mà đâm mạnh một phát.
“Á!!!”
Cô ta thét lên đau đớn.
“Câm mồm!” Hắn gầm lên, nắm lấy hông cô ta, bắt đầu dập. Hắn dập như một cái máy, thô bạo, không chút thương tiếc. Hắn đang tưởng tượng. Hắn đang đụ Mặc Nghiêm. Hắn đang đụ cái kẻ đã dám cướp đồ của hắn.
“Ư… a… nhanh… nhanh… Cậu chủ… đụ em… sướng quá…” Con hầu gái, dù đau, vẫn rên rỉ một cách dâm đãng.
Tiếng rên của cô ta càng làm hắn hưng phấn. Hắn thúc mạnh hơn, sâu hơn. Hắn nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn xen lẫn khoái cảm của cô ta. Hắn thích điều đó.
“Chết này! Chết này!”
Sau gần nửa giờ hành hạ cái lỗ lồn của con hầu gái, hắn gầm lên một tiếng cuối cùng, bắn một dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh ngập sâu bên trong tử cung cô ta.
Hắn thô bạo rút cặc ra, chất dịch trắng đục theo đó mà trào ra, chảy dọc xuống đùi cô ta.
Hắn nhìn vũng dâm thủy và tinh dịch hỗn độn trên ga giường. Bẩn thỉu.
“Cút,” hắn gằn giọng, đá vào mông con hầu gái đang nằm bẹp thở dốc.
“Dạ… cậu chủ…”
“Biến! Trước khi tao thay đổi ý định.”
Cô ta vội vã lượm quần áo, lảo đảo chạy ra ngoài, cái lỗ lồn vừa bị tàn phá vẫn còn co giật.
Dương Hạ Vũ nằm vật ra giường, cơn giận vẫn chưa nguôi. Cơn thú tính vừa được thỏa mãn, nhưng nỗi lo lắng lại ập đến.
Hắn bỗng thấy ghê tởm. Ghê tởm con hầu gái, và ghê tởm chính mình.
Hắn lo cho Thiên Tuyết.
Con mèo nhỏ của hắn. Con đĩ cứng đầu của hắn.
Giờ này, nó có đang bị thằng chó Mặc Nghiêm đó đè ra đụ như hắn vừa làm không? Nghĩ đến đó, hắn lại muốn đập nát thứ gì đó.
Mặc Nghiêm… Mặc Yên Nhi…
Khoan đã.
Cái tên “Mặc Yên Nhi” này… Hắn hình như đã nghe ở đâu rồi. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận