Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Tỉnh Mộng Và Sự Bù Đắp Ngọt Ngào

Ánh nắng ban mai xuyên qua rèm cửa, chiếu rọi lên gương mặt đẫm lệ của Tống Lê. Cô giật mình tỉnh giấc, hơi thở dồn dập, trái tim vẫn còn đập loạn nhịp vì dư âm của giấc mơ. Cảm giác đau đớn, tủi hờn và cả sự ngọt ngào của quá khứ đan xen khiến cô nhất thời không phân biệt được đâu là thực, đâu là mơ.

“Lê Lê, em sao thế?”

Giọng nói trầm ấm vang lên ngay bên cạnh, cùng với đó là vòng tay rắn chắc ôm trọn lấy cô vào lòng. Hứa Từ đã tỉnh dậy từ lúc nào, ánh mắt lo lắng nhìn cô chằm chằm.

Tống Lê ngước nhìn anh, khuôn mặt quen thuộc hiện ra rõ nét trong ánh sáng buổi sớm. Không còn là thiếu niên mặc sơ mi trắng năm nào, mà là người đàn ông trưởng thành, vững chãi, người đang nằm chung chăn gối với cô.

“Hứa Từ…” Cô òa khóc nức nở, vùi mặt vào ngực anh, nước mắt thấm ướt áo ngủ của anh. “Em mơ thấy… mơ thấy lúc mình mười bốn tuổi. Em mơ thấy anh bỏ em đi…”

Hứa Từ đau lòng siết chặt vòng tay, bàn tay to lớn vỗ về tấm lưng đang run rẩy của cô. “Đừng khóc, anh ở đây. Anh không đi đâu cả. Đó chỉ là mơ thôi.”

Tống Lê khóc một trận đã đời, trút hết những ấm ức dồn nén trong lòng bấy lâu nay. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng đỏ như quả đào, giọng mũi đặc sệt: “Hứa Từ, năm đó tại sao anh lại đi mà không nói lời nào? Em đã đợi anh ở ngõ nhỏ rất lâu…”

Hứa Từ im lặng một chút, ánh mắt thoáng buồn. Anh đưa tay gạt đi những giọt nước mắt còn đọng trên mi cô, giọng nói trầm xuống: “Năm đó, ông ngoại anh qua đời. Anh phải theo bố mẹ về quê lo hậu sự gấp. Lúc quay lại thì đã khai giảng, anh tìm em nhưng không thấy. Em chuyển nhà, cũng không đến trường nữa.”

“Ông ngoại mất…” Tống Lê ngẩn người. Hóa ra là vậy. Cô cứ ngỡ anh chán ghét cô, bỏ rơi cô vì những lời đồn đại. Hóa ra anh cũng có nỗi đau của riêng mình.

“Em xin lỗi…” Cô lí nhí.

“Ngốc ạ, em xin lỗi cái gì.” Hứa Từ hôn lên trán cô. “Là anh có lỗi vì đã để em đợi. Nhưng bây giờ anh đã ở đây rồi, sẽ bù đắp cho em cả đời. Được không?”

Tống Lê gật đầu, rúc sâu vào lòng anh như con mèo nhỏ tìm hơi ấm. “Anh hứa đấy nhé. Không được nuốt lời.”

“Anh hứa.”

Bầu không khí trong phòng dần trở nên ám muội. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, kích thích những giác quan nhạy cảm. Chân Tống Lê vô tình cọ vào phần dưới của anh, cảm nhận được sự biến đổi rõ rệt.

Hứa Từ hít sâu một hơi, giọng nói khàn đi: “Sáng sớm đừng dụ dỗ anh. Hôm nay em còn phải đi chụp tạp chí đấy.”

Tống Lê ngẩng lên, đôi mắt hồ ly lúng liếng nước, tinh quái cười: “Em có làm gì đâu. Là ‘nó’ tự hư đấy chứ.” Cô đưa tay xuống, táo bạo chạm vào vật đang cương cứng qua lớp quần vải mỏng.

“Ưm…” Hứa Từ rên nhẹ, bàn tay bắt lấy tay cô, nhưng không đẩy ra mà đè chặt hơn. “Em muốn chết trên giường phải không?”

“Chết dưới tay Hứa kiểm, làm ma cũng phong lưu.” Tống Lê cười khúc khích, chủ động rướn người hôn lên môi anh.

Nụ hôn buổi sáng mang theo vị kem đánh răng bạc hà mát lạnh và sự nồng nhiệt của dục vọng dồn nén. Hứa Từ lật người đè cô xuống dưới thân, hai tay đan chặt vào mười ngón tay cô, ép xuống gối. Anh hôn cô cuồng nhiệt, từ môi xuống cổ, rồi dừng lại ở xương quai xanh tinh tế, mút mạnh tạo thành một dấu đỏ chói mắt.

“Đừng… lát nữa em phải mặc áo hở cổ…” Tống Lê thở hổn hển nhắc nhở, nhưng cơ thể lại cong lên đón nhận sự vuốt ve của anh.

“Thế thì che đi.” Hứa Từ bá đạo nói, tay đã luồn vào trong váy ngủ, tìm đến nơi tư mật ướt át. Anh dùng ngón tay tách nhẹ hai cánh hoa, chà xát lên viên ngọc nhỏ đang sưng tấy.

“A… Hứa Từ…” Tống Lê rên rỉ, cả người run rẩy.

Anh không tiến vào ngay mà kiên nhẫn trêu đùa, khiến cô vặn vẹo trong khoái cảm tra tấn. Đến khi cô không chịu nổi nữa, nức nở cầu xin, anh mới từ từ đưa vật cứng nóng hổi của mình vào, lấp đầy sự trống rỗng trong cô.

Cuộc hoan ái buổi sáng diễn ra vừa dịu dàng vừa mãnh liệt. Hứa Từ như muốn dùng hành động để chứng minh lời hứa “không bao giờ rời đi” của mình, mỗi cú thúc đều sâu và dứt khoát. Tống Lê ôm chặt lấy lưng anh, móng tay cào nhẹ tạo thành những vết xước mờ, chìm đắm trong hạnh phúc mà cô đã khao khát suốt chín năm qua.

Khi kết thúc, cả hai đều ướt đẫm mồ hôi. Hứa Từ ôm Tống Lê vào lòng, vuốt ve mái tóc rối bời của cô, tận hưởng giây phút bình yên hiếm hoi trước khi bão tố ập đến.

“Hôm nay chụp xong anh đón em nhé?” Anh hỏi.

“Vâng. Anh nhớ mua trà sữa cho em.” Tống Lê nũng nịu.

“Được, mua cả tiệm cho em cũng được.” Hứa Từ cười, ánh mắt tràn đầy cưng chiều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận