Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối cùng cũng được nằm yên trên giường, Đàm Trinh Tịnh vừa đặt lưng xuống đã ngủ thiếp đi ngay lập tức. Cơ thể cô bị ôm chặt trong lồng ngực người đàn ông, giấc ngủ này không mấy thoải mái, giống như bị đặt cạnh một lò lửa nóng rực. Sáng sớm hôm sau, cô lại bị anh đâm đến tỉnh giấc. Cánh tay rắn chắc và mạnh mẽ của người đàn ông sau lưng vòng qua eo cô, giữ chặt vùng hông không cho cô cử động, rồi cứ thế đâm vào huyệt nhỏ mê người của cô từ phía sau.
“Tỉnh rồi à?”. Buổi sáng vừa thức giấc chưa nói chuyện nên giọng Nhiếp Tu Tề lúc này rất khàn. Anh lật người cô lại, đè dưới thân rồi thúc mạnh hông xuống. Tối qua không ăn gì, sáng sớm lại bị bắt vận động, Đàm Trinh Tịnh đói đến hoa mắt, không muốn phối hợp, nhưng tay chân lại chẳng còn chút sức lực nào. Bàn tay đẩy ngực anh quá yếu ớt, dù không tình nguyện nhưng đành mặc kệ anh ăn món điểm tâm này.
Nhiếp Tu Tề luôn tự tin vào bản thân, khi trên giường anh hiếm khi hỏi phụ nữ những câu như có to không hay có cứng không. Lúc này, có một vấn đề khác khiến anh quan tâm hơn. “Em có sướng không, Trinh Tịnh?”. Anh nhéo eo cô, cúi người xuống, vừa đâm sâu vào trong vừa hỏi: “Tôi và Trương Sướng, ai làm em sướng hơn?”.
Anh quả đúng là không biết xấu hổ!. Đàm Trinh Tịnh tức giận, cất giọng mỉa mai: “Câu hỏi của anh có ý nghĩa gì không? Anh ấy là chồng hợp pháp của tôi, còn anh chỉ là nhân tình.”. Bầu không khí lập tức đông cứng lại. Thấy anh lạnh mặt không nói gì, cô cũng chỉ hừ lạnh một tiếng. Hiện tại cô cũng phần nào hiểu được tính cách anh, anh tức giận thì làm được gì?. Cùng lắm cũng chỉ đè cô ra làm tình, còn chiêu nào khác nữa đâu?. Cái anh muốn là được dây dưa với cô, cô đã đồng ý rồi, anh còn có thể lấy gì ra ép buộc cô nữa?. Vì vậy, cô không cần kiêng dè gì cả. “Không phải muốn làm à? Tiếp tục đi.”. Cô khiêu khích nói.
Đây là lần đầu tiên Nhiếp Tu Tề ghen tị với một người đàn ông khác như vậy. Nhưng không sao, dù sao thì tên đó cũng không làm chồng cô được lâu nữa. Đôi mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lẽo, nghiến chặt răng rồi ra sức cày cấy trên người cô, làm cô thật mạnh như thể đang trả thù.
Màn vận động buổi sáng cuối cùng cũng kết thúc. Đàm Trinh Tịnh bị ép vòng hai chân kẹp chặt eo anh, bị anh bế xuống lầu ăn sáng trong khi cửa mình bên dưới vẫn còn ngậm đầy tinh dịch. Cô lo ngay ngáy suốt quãng đường: “Anh làm gì vậy? Lỡ Kỳ Kỳ thấy thì sao?”. Nhiếp Tu Tề điềm nhiên bế cô xuống lầu: “Con bé đến trường từ sớm rồi.”. Cô thở phào nhẹ nhõm, nếu bị Kỳ Kỳ nhìn thấy, cô thật sự không biết phải xử lý thế nào.
Nói đến đây, có một vấn đề mà cô luôn thắc mắc, khi đang ăn sáng, cuối cùng cô cũng mở miệng hỏi anh: “Mẹ của Kỳ Kỳ đâu? Sao trước đây chưa từng thấy qua?”. Nhiếp Tu Tề để cô ngồi trên đùi mình, một tay ôm eo cô, tay kia cầm miếng bánh mì nướng trên bàn đưa lên miệng cô. “Há miệng.”. Đàm Trinh Tịnh há miệng cắn một miếng, giữa hai lát bánh mì phết đầy mứt việt quất, rất ngọt. “Vợ cũ của anh mất rồi, hai năm trước.” Giọng nói nhàn nhạt của anh chợt lọt vào tai cô. “Khụ, khụ.” Cô ho sặc sụa, một ly sữa được đưa tới miệng, cô nhấp một ngụm rồi nuốt xuống.
Tâm trạng Đàm Trinh Tịnh trở nên phức tạp, nhưng Nhiếp Tu Tề lại không hề bị chủ đề nặng nề này ảnh hưởng. Ăn sáng xong, anh còn vui vẻ kéo cô ra phòng khách làm thêm một lần nữa. Anh bế cô đến ghế sofa, chơi đùa với cây gậy đã rỉ ra dịch nhờn của mình.
Đàm Trinh Tịnh bị anh nhốt trong hoa viên ven hồ mấy ngày, gần như ngày nào cũng bị đè xuống làm tình, ngoài ra không còn việc gì khác. Vài ngày sau được thả ra, cô được anh đưa đến trường học để lên lớp. Tối nay cô phải về nhà, trước khi xuống xe, Đàm Trinh Tịnh bị người đàn ông ôm vào lòng hôn rất lâu, đến mức gần như nghẹt thở. “Phải thu trước chút lợi tức đã.” Bộ âu phục thẳng thớm của Nhiếp Tu Tề bị cô làm nhàu, tiễn cô xong anh còn phải đi làm. Anh cắn môi cô rồi liếm nhẹ, trông thấy vành tai cô bắt đầu đỏ bừng.
Chiếc váy voan xếp ly người phụ nữ trong lòng đang mặc là do anh sai người mang tới, nó tôn lên gương mặt xinh đẹp và vòng eo mảnh mai của cô. Mái tóc dài đen mượt như lụa không buộc mà buông xõa bồng bềnh trên vai, cảm giác khi chạm vào rất tuyệt vời. Nhiếp Tu Tề dùng đầu ngón tay luồn vào tóc cô, bị cô gạt ra. Cô tức tối trừng mắt lườm anh. “Trước cổng trường nghiêm túc chút đi, đừng để người ta thấy.”. Cô không biết cái lườm mắt vừa rồi của mình quyến rũ thế nào, mắng xong thì giật lấy túi xách khỏi tay anh, rồi xoay người đi thẳng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận