Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

” cha mẹ cô không có ở đây sao? Chắc là bọn họ ủy thác mọi việc cho tôi”

“Bọn họ đi công tác, giữa trưa sẽ đến”

” vậy chúng ta nói chuyện trước đi”

Đây là việc sớm muộn gì cũng phải làm, không có gì sai, nhưng cô thật vất vả mới không thèm nghĩ đến Trạm Lâu , lại phải bị gợi ký ức về, nên cô cảm thấy thật không thoải mái.

Chu Hiến kéo chiếc ghế bên cạnh giường ra, và lấy ra hàng tá báo cáo từ chiếc cặp, có rất nhiều ảnh chụp vết thương của cô.

“Tôi đã biết rõ tình tiết, lần này tôi tới đây là để chúng ta thống nhất nội dung cần nói trong phiên tòa. Đừng căng thẳng, tôi sẽ không hỏi nhiều.”

Tỉnh Mịch Hà đột nhiên lẩm bẩm, nhận ra rồi vội vàng gật đầu: “Được.”

Hắn không nhắc đến Trạm Lâu dù chỉ một chữ, Tỉnh Mịch Hà cũng chưa bao giờ nói với bất kỳ ai về việc lấy tiền của Trạm Lâu, dù sao tiền cũng bị đóng băng trong thẻ, ngoại trừ việc cô ở Mỹ đoạn thời gian trước kia động một chút, trở về trong nước thì đã không động vào 1 xu nào

“Vụ án này không khó, nhưng cô phải hiểu 1 điều. Luật sư của bị cáo là do Thịnh Duệ Lương lựa chọn. Người xét xử vụ án này rất có thể là người của ông ta”

“Thịnh Duệ Lương?”

Chu hiến lấy ra di động: “Xem ra cô còn chưa biết”

Hắn tra tên người này rồi đưa cho cô, phương thức ông ta giới thiệu ở trên mạng rất hoa hòe lòe loẹt, như thể đang nói về mức độ quyền lực của ông ta”

“Cục quản lý xuất nhập cảnh, Thịnh Duệ Lương nhúng tay vào chính trị rất bất lợi , chứng cứ cũng bất lợi với chúng ta. Nếu ngay cả thẩm phán trong tòa án cũng là người của ông ta, hậu quả có thể tưởng tượng được. Vụ án trước mắt truyền thông còn chưa biết, muốn lặng yên không một tiếng động giấu xuống cũng rất đơn giản”

“Trong trường hợp xấu nhất, bị cáo không chịu được kiềm chế, biến thành vô tội.”

“Sao có thể?” Cô không dám nghĩ tới bước đó, sắc mặt tái nhợt.

“Chú của Trạm Lâu chắc sẽ không giúp hắn. Lần trước ông ta nói mọi chuyện cứ giao cho pháp luật xử lý”

Chu Hiến đóng di động, nhấp môi.

“Cô đã bao giờ nghĩ về ảnh hưởng của vụ việc này đối với Thịnh Duệ Lương sau khi cháu ông ta bị kết án chưa? Theo tôi thấy, ông ta ấy sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ bị cáo, vụ án như vậy tôi đã thấy rất nhiều lần”

“Vậy nên làm sao bây giờ, hắn đánh tôi thành như vậy, còn có thể tha tội sao!”

“Mịch Hà .” Đẩy cửa ra, Phan Diệc Thu nghe thấy tiếng rống của cô, bưng hộp cơm cách nhiệt vội vàng đi vào.

Tỉnh Mịch Hà vội vàng nhanh chóng giật lấy tài liệu trong tay Chu Hiến, ánh mắt bất lực, nhịn không được lắc đầu kháng cự với ông ta.

Chu Hiến đã hiểu ý của cô đứng dậy chào hỏi với Phan Diệc Thu.

“Xin chào, tôi là Chu Hiến luật sư của vụ án này”

“Vừa rồi ông nói cái gì? Con gái tôi vừa mới giải phẫu, phản ứng không thể kịch liệt như vậy.”

“Không có gì, Tôi chỉ là đánh giá một chút nguy hiểm không lường tới thôi, những này không phải vấn đề gì , vụ án cũng không khó, nếu như tôi nhớ không lầm con gái đã cũng từng học luật ở nước ngoài”

Phan Diệc Thu mỉm cười tự hào.

“Đúng vậy, con gái tôi đã chuyên tâm học pháp luật. Nó thích xem TV về pháp luật từ khi còn nhỏ. Thời điểm còn đi họp các giáo viên đều khen con bé thành tích không tồi”

Tỉnh Mịch Hà cúi đầu, dùng ngón tay cái nắm chặt trong lòng bàn tay, khổ sở không dám ngẩng đầu.

Chu Hiến rời đi, sau khi ăn cơm xong, Tỉnh Mịch Hà nắm tay mẹ cô và nằm trên giường, vùi mặt vào chăn, Phan Diệc Thu xoa xoa cánh tay giọng nói an ủi. Mấy ngày này bởi vì chân bị thương nên không thể xuống giường đi lại bình thường.

“Mẹ, con không muốn học luật nữa.” Tỉnh Mịch Hà trốn tránh ở dưới chăn, ủy khuất nhợt nhạt cầu xin.

“Vậy con muốn học cái gì? Con muốn học cái gì, mẹ đều sẽ ủng hộ con.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận