Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không lẽ thực sự có người thuê người khác tạo mưa nhân tạo để giội lên người mình? Chuyện này không có chút hợp lý nào luôn. Lâm Thiên Hoan cười một hồi, vốn định tới bên cửa sổ nhìn lần nữa, nhưng cô nhanh chóng dẹp bỏ ý nghĩ này.
Cô không muốn tái hợp với Úc Hàn, nên cũng không muốn cho anh hi vọng. Cứ như vậy đi. Về phần Úc Hàn, anh đâu thể đứng đó dầm mưa mãi, chờ anh cảm thấy lạnh tức khắc sẽ tự mình rời đi thôi. Lâm Thiên Hoan tắt đèn, lên giường ngủ, không để ý Úc Hàn nữa.
Có điều Úc Hàn vẫn chờ cô hồi tâm chuyển ý. Khi Lâm Cáp qua đó che dù cho anh, cũng có chút không đành lòng, hắn nói “Anh Úc, hay là thôi đi, khổ nhục kế hình như không có tác dụng với em gái em lắm, lần này là em thất sách.”
Úc Hàn lại thờ ơ với Lâm Cáp, vuốt nước mưa trên mặt, ném chiếc dù trên đầu đi và nói một cách đầy tự tin “Chắc chắn Thiên Thiên đang thử thách tôi, không sao, tôi chịu đựng được.”
Trời càng lúc càng khuya, mưa càng rơi càng lớn, có mấy người trông chừng Úc Hàn ngồi trên chiếc xe bên cạnh cũng bắt đầu buồn ngủ, mà Úc Hàn vẫn đứng đó, thằng tắp như cây tùng. Sau đó cơn mưa từ từ ngừng lại, trời cũng dần dần sáng, song Lâm Thiên Hoan vẫn không thấy tăm hơi đâu. Úc Hàn khổ sở chờ đợi cả đêm cuối cùng vào thời khắc này chịu không nổi nữa, anh ngã quỵ xuống.
Khi Lâm Cáp và thuộc hạ xông tới, anh còn không quên căn dặn “Đừng đi bệnh viện, đưa tôi đến chỗ Thiên Thiên.”
Lâm Thiên Hoan không ngờ Úc Hàn có thể sử dụng khổ nhục kế tới trình độ đỉnh cao, thấy anh ướt đẫm người, gương mặt đỏ bừng nhưng môi tái nhợt, dù Lâm Thiên Hoan đã quyết định chia tay với anh, tuy nhiên vẫn cảm thấy rất khó chịu.
“Sao người anh ta nóng thể?”
“Ở bên ngoài dầm mưa cả đêm mà, chắc là sốt rồi.”
“Vậy tại sao không đưa anh ta vô bệnh viện đi?”
“Anh không đi bệnh viện đâu” Úc Hàn giùng giắng tỉnh lại, ôm Lâm Thiên Hoan vào lòng, lầm bẩm “Anh nhớ em, rốt cuộc em cũng bằng lòng gặp anh rồi sao?”
Người bên cạnh nói “Chị dâu à, chị đừng tức giận, không phải tụi em không muốn đưa anh Úc vô bệnh viện, mà do anh Úc liều mạng dù là hơi thở cuối cùng cũng muốn tới bên cạnh chị, anh ấy đã như thế này, lẽ nào tụi em không chiều theo ý anh ấy?”
Lâm Cáp ở bên cạnh cũng nói “Hơn nữa họ đã gọi bác sĩ riêng của anh Úc rồi, em yên tâm, bác sĩ sẽ mau chóng tới đây.” Nhà của Lâm Thiên Hoan rất nhỏ, thoáng cái nhiều người tiến vào cùng một lúc, tưởng chừng như sắp làm sập căn hộ thuê nhỏ bé của cô. Cuối cùng những người khác đều bị Lâm Thiên Hoan đuổi ra ngoài, chỉ để lại Lâm Cáp hỗ trợ đưa Úc Hàn vào phòng tắm chật hẹp.
“Trước tiên hãy thay bộ đồ này cho anh ta, tắm nước nóng một lát rồi đưa lên giường đợi.” Lâm Thiên Hoan dặn dò Lâm Cáp.
Đáng lẽ Lâm Cáp sẽ ngoan ngoãn nghe theo, nhưng ngay khi đối diện với ánh mắt Úc Hàn, Úc Hàn lại ném cho hắn ánh mắt mau cút đi.
Những việc khác Lâm Cáp không giỏi, song việc nhìn sắc mặt người khác lại rất chuẩn, lúc này hắn tìm cái cớ chuồn mất, trong phòng tắm chỉ còn lại Lâm Thiên Hoan và Úc Hàn.
“Anh hai!” Lâm Thiên Hoan muốn gọi Lâm Cáp quay lại, tuy nhiên Úc Hàn lại ôm chầm từ phía sau, vùi đầu ngay hõm vai cô, nói “Anh khó chịu quá, Thiên Thiên…”
Lâm Thiên Hoan thở dài, đành tự mình cởϊ qυầи áo, tắm rửa cho anh. May mà lần này Úc Hàn bệnh thật, mùi vị phát sốt không dễ chịu gì, anh cũng chẳng mè nheo với Lâm Thiên Hoan nữa. Sau khi ôm một lát bèn ngoan ngoãn phối hợp với cô, tắm nước nóng xong lau khô người rồi lên giường nằm.
Đổi lại Lâm Thiên Hoan bị Úc Hàn giày vò làm cho bộ đồ ngủ cũng ướt theo.
Một lúc sau, bác sĩ mới tới. May mà thường ngày Úc Hàn khỏe mạnh, bởi vì có cơ địa tốt, nên tuy rằng bệnh tình lần này trông có vẻ nặng nhưng thật ra không nghiêm trọng lắm.
Uống thuốc chờ hạ sốt, chú ý nghỉ ngơi nhiều là được.
“Tôi thực sự không nghiêm trọng sao?” Úc Hàn lần nữa nháy mắt với bác sĩ. Có điều vị bác sĩ này không biết đối nhân xử thế như Lâm Cáp, dưới tình huống Úc Hàn liên tục ám chỉ, vẫn cười bảo “Quả thật chỉ là cảm sốt thông thường, uống thuốc xong chú ý nghỉ ngơi là được, không có chuyện gì đâu, Úc Hàn, anh cứ thoải mái đi đừng lo lắng quá.”
Úc Hàn ấn huyệt Thái Dương, rêи ɾỉ “Vậy tại sao tôi thấy đau đầu lắm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận