Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này mới phát hiện, thì ra bên trong tất cả đều là máy tính, trách không được giá trị tiền đảm bảo đến mấy trăm vạn.

Chênh lệch giàu nghèo lại một lần nữa phơi bày trần trụi ở trước mắt hắn, Trình Trát kéo lên khoé miệng, quay đầu lại hỏi “Các cậu tính đem những cái này đi như thế nào? Mấy thứ này không cẩn thận rất dễ hỏng đấy!”

“Không có việc gì, chúng tôi có thể để lên xe kéo rồi đẩy đi, chờ lát nữa tan học sẽ có thêm người đến phụ giúp.”

Trình Trát thu lại hợp đồng, nhìn Tịch Khánh Liêu trên xe đi xuống “Chúng ta ở đây chờ một chút, lát nữa sẽ có người đến phụ giúp mang đi.”

Nói xong lại do dự một lát.

“Nếu không Tịch ca, chúng ta cũng giúp bọn họ một chút?”

“Được, tôi cũng không ngại.”

Hắn tuy trong lòng có khúc mắc, bất quá họ đều chỉ là học sinh cũng không giống bọn chủ cả mưu mẹo làm người ta chán ghét kia.

Hai người hỗ trợ đem máy tính xuống, Trình Trát ồn ào kêu hắn từ từ không cần vội.

“Cánh tay anh còn có thương tích, đừng dùng sức nhiều!”

“Không sao, cái này cũng không nặng lắm không có vấn đề gì đâu.”

Tịch Khánh Liêu dọn máy tính từ kho để hàng hoá chuyên chở xuống dưới, nhẹ nhàng đặt lên xe đẩy bọn họ mang đến, sau đó dùng dây thừng cố định lại.

“Ai, người của chúng tôi tới rồi!” Nam sinh đầu hướng tới bên trong trường kêu “Nhanh lên đi!”

“Anh trai, dây thừng này phải cố định như thế nào?”

“Để tôi.” Tịch Khánh Liêu nhận lấy đồ vật trong tay, ngồi xổm bên canh xe đẩy.

“Tới đây, hôm nay tan học có hơi lâu.”

“Chạy nhanh đi, người ta hỗ trợ đem đồ vật xuống muốn gần xong rồi.”

“Xong.” Tịch Khánh Liêu vừa mới chuẩn bị đứng dậy, nghe được phía sau có cái thanh âm: “Tịch tiên sinh.”

Hắn theo bản năng nhíu mày lại, quay đầu nhìn lại, Đinh Tử Trạc biểu tình kinh ngạc.

“Thật là anh sao, tôi còn tưởng rằng nhận sai, hôm nay Hoa Cẩn lão sư không có tới trường……”

Nói đến một nửa, cậu ta đánh giá quần áo trên người hắn, sau lưng còn có một cái bảng tên nhà xưởng vận chuyển hàng hoá, giọng nói tức khắc nghẹn bên trong cổ họng.

Hắn gật đầu, cũng không nghĩ sẽ nói chuyện với cậu ta, đang muốn rời đi, Đinh Tử Trạc cố ý truy vấn: “Tịch tiên sinh là đang làm công việc vận chuyển hàng sao?”

Tịch Khánh Liêu nghĩ rằng không có nghề nghiệp nào đáng bị kỳ thị, nhưng những lời này từ trong miệng cậu ta nói ra lại hết sức chói tai, thậm chí làm hắn xấu hổ và giận dữ.

Hắn gấp không chờ nổi muốn từ nơi này rời đi.

“Tịch tiên sinh?”

“Muốn làm gì đấy!” Trình Trát đi tới, vẻ mặt không hiểu chuyện gì nhìn cậu ta, đầu tóc cắt ngắn biểu tình hung ác làm người khác trong lòng không khỏi có chút run sợ.

Đinh Tử Trạc cười cười “Tôi cùng Tịch tiên sinh có chút quen biết, chỉ là muốn hỏi thăm công việc của anh ấy có phải đang làm công nhân hay không, cũng không có ác ý.”

“Công nhân? Cái gì công nhân?” Trình Trát từ trong lỗ mũi phát ra tiếng hừ lạnh “Đây chính là ông chủ của tôi đấy, hôm nay cố ý đi theo hỗ trợ dỡ hàng, giá trị tiền đảm bảo tới mấy trăm vạn, nói là tự mình đi theo mới có thể yên tâm.”

“A thì ra là như vậy.”

Đinh Tử Trạc tiến lên giữ chặt xe đẩy chứa đầy máy tính gật đầu: “Vậy cảm ơn Tịch tiên sinh, chúng tôi đi trước.”

“Đi đi đi.” Trình Trát không kiên nhẫn phất tay với cậu ta.

Tịch Khánh Liêu bước nhanh lên xe, dùng sức đóng lại cửa ghế phụ.

Đây vẫn là lần đầu Trình Trát thấy hắn tức giận như vậy, cư nhiên là ở nơi này.

Trên đường trở về cũng không nói chuyện, bầu không khí an tĩnh, Trình Trát miệng không chịu ở yên, mở ra rồi đóng lại không biết nên nói cái gì mới tốt, nóng nảy gãi gãi đầu.

“Cảm ơn.”

Hắn đột nhiên mở miệng.

Trình Trát quay phắc đầu qua, thiếu chút nữa đâm phải chiếc xe buýt trước mặt.

Đột nhiên phanh lại, Tịch Khánh Liêu vội vàng đỡ lấy phía trước.

“Ha ha không có việc gì, không có việc gì, Tịch ca em làm sao có thể để anh mất mặt được? Em cũng biết công việc này nghe cũng không có gì vẻ vang, em có nghe qua nam sinh kia nói, vợ anh là giáo viên dạy học ở đó sao?”

Hắn gật đầu, mười ngón tay gắt gao nắm chặt, dùng sức đến mức gân xanh đều hiện lên, eo thon gầy cong xuống.

“Giáo viên đại học nha! Em là người không có văn hoá hâm mộ nhất chính là công việc dạy học của mấy người giáo viên đó! Cả ngày giao tiếp với toàn học bá cùng giáo sư tiến sĩ, nghĩ lại đều thật vui sướng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận