Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Nói Dối Bị Lột Trần
Chiếc Maybach đen ngòm lướt đi trong im lặng, tựa như một cỗ quan tài sang trọng đang chở linh hồn Bùi Yên đến nơi hành quyết. Cô ngồi co rúm ở ghế phụ, không dám thở mạnh. Không khí trong xe đặc quánh lại vì cơn giận không nói thành lời của người đàn ông bên cạnh.
Hắn đã trở về, sớm hơn một tuần, và điều đầu tiên hắn làm là bắt cô. Nụ hôn thô bạo ở cổng trường vẫn còn làm môi cô rát bỏng. Giờ đây, hắn đưa cô về căn hộ penthouse của hắn – cái lồng vàng đã giam giữ cô lần trước.
“Xuống xe.” Giọng hắn lạnh như băng.
Cô như một con rối, run rẩy làm theo. Hắn không nắm tay cô. Hắn chỉ đi sau, sự hiện diện của hắn như một bức tường thép vô hình, đẩy cô về phía trước.
Cánh cửa căn hộ đóng sầm lại, khóa “cạch” một tiếng dứt khoát.
Bùi Yên đứng chết trân giữa phòng khách.
“Cởi.”
Một từ duy nhất, như một nhát roi quất vào không khí.
“Anh… anh nói gì?”
“Tôi nói, cởi đồ.” Hắn thong thả cởi áo khoác, vắt lên thành ghế. “Hay em muốn tôi cởi giúp?”
Hy vọng mong manh cuối cùng vụt tắt. Cô đã hy vọng sự xa cách một tháng sẽ khiến hắn nguôi ngoai, hoặc tìm được con mồi mới. Nhưng không. Hắn trở về, và sự chiếm hữu của hắn còn đáng sợ hơn.
“Lâm Dịch Phong… em…” Cô run rẩy, tuyệt vọng tìm một lối thoát. “Em… hôm nay em không tiện… Em ‘tới tháng’ rồi…”
Đây là lời nói dối duy nhất cô có thể nghĩ ra.
Hắn dừng lại, quay đầu nhìn cô. Một nụ cười lạnh lẽo, đầy mỉa mai nở trên môi hắn. Hắn không nói gì, chỉ bước tới.
Bùi Yên hoảng sợ lùi lại, cho đến khi lưng cô đập vào bức tường kính lạnh ngắt của phòng ăn. Cô bị dồn vào góc. Hết đường lui.
“Em ‘tới tháng’ à?” Hắn chống một tay lên tường, ngay cạnh đầu cô, nhốt cô trong vòng vây của hắn. “Thật không?”
“Thật… thật mà…”
“Vậy à?” Hắn cười. “Để anh kiểm tra.”
“Không! Đừng!”
Bùi Yên còn chưa kịp phản ứng, bàn tay to lớn của hắn đã thô bạo lách qua lớp váy, lần thẳng xuống dưới. Cô kinh hoàng cố khép chân lại, nhưng đã quá muộn. Ngón tay hắn đã xuyên qua lớp vải lót mỏng manh.
Hắn không dừng lại ở đó. Ngón tay thô ráp của hắn không phải là đang “kiểm tra”, nó đang xâm phạm. Nó chọc thẳng vào nơi bí mật nhất của cô.
Bùi Yên nín thở, cơ thể cứng đờ vì nhục nhã.
Ngón tay hắn sục sạo một cách lạnh lùng, tàn nhẫn. “Lạ thật,” hắn thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào mặt cô. “Anh không thấy băng vệ sinh.”
Mặt Bùi Yên trắng bệch như tờ giấy.
Ngón tay hắn khựng lại, rồi chậm rãi rút ra. Nhưng khi rút ra, nó không khô ráo. Nó ướt đẫm.
“Cũng không thấy máu,” hắn tiếp tục, giọng nói trầm xuống, đầy nguy hiểm. “Anh chỉ thấy… nước lồn của em thôi.”
Hắn đưa ngón tay ướt đẫm dâm thủy của cô lên trước mặt cô, ép cô phải nhìn.
“Bùi Yên,” hắn gằn giọng, “Kẻ lừa đảo.”
“Em… em…”
“Mày dám nói dối tao?”
Hắn không cho cô cơ hội giải thích. Hai ngón tay hắn, vẫn còn dính ướt dịch của cô, đâm thẳng trở lại vào tiểu huyệt đang run rẩy.
“A!” Cô hét lên một tiếng.
“Đây là hình phạt cho cái lồn dối trá.”
Hắn không còn là “kiểm tra”. Hắn đang trừng phạt cô. Hắn đâm ngón tay vào sâu, khuấy đảo, móc ngoáy. Hắn cố tình đâm mạnh vào vách thịt non nớt, khiến cô đau điếng.
“Không… dừng lại… Đau…”
“Đau à? Đau thì nhớ cho kỹ!” Hắn thúc nhanh hơn. “Mày dám lừa tao? Mày dám dùng cái lý do bẩn thỉu đó để từ chối tao?”
Cơ thể cô phản bội cô. Dưới sự tấn công tàn bạo, tiểu huyệt cô, thay vì khô rát, lại bắt đầu tiết ra nhiều dâm thủy hơn nữa, như một nỗ lực vô vọng để làm dịu cơn đau. Nhưng chất bôi trơn đó chỉ khiến ngón tay hắn ra vào dễ dàng hơn, tiếng “phụt phịt” ướt át vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, nghe dâm đãng và nhục nhã vô cùng.
Hắn đâm ngón thứ ba vào. Lồn cô bị nong căng ra.
“Ưm… a… a…” Bùi Yên cắn chặt môi dưới, cố nuốt ngược tiếng rên rỉ đáng xấu hổ vào trong.
“Rên đi!” Hắn ra lệnh. “Tao muốn nghe mày rên! Rên rỉ vì bị tao chơi bằng tay!”
Hắn tìm thấy hột le của cô, dùng ngón cái nghiền nát nó. Một luồng điện giật chạy dọc sống lưng Bùi Yên. Cô co giật, không thể kìm nén được nữa.
“A… Aaaa!”
Cô lên đỉnh. Lên đỉnh vì bị hắn dùng ngón tay hành hạ, ngay khi vừa bị vạch trần lời nói dối.
Dâm thủy trào ra, chảy ướt đẫm cả bàn tay hắn, chảy dọc xuống đùi cô.
Lâm Dịch Phong rút tay ra, nhìn chất dịch trắng đục, dính nhớp trên tay mình. Hắn cười, một nụ cười thỏa mãn của kẻ săn mồi. Hắn túm lấy cằm cô, ép cô nhìn vào “bằng chứng” của sự thất bại.
“Em nói em ‘tới tháng’, vậy đây là cái gì?” Hắn đưa tay lên gần mặt cô. “Hử? Kẻ lừa đảo? Tôi nên trừng phạt em thế nào đây, Bùi Yên?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận