Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiếu niên được người đàn ông ôm vào trong ngực.
Ghế sofa thư viện rộng rãi và thoải mái, đầu gối trần quỳ trên đó cũng không cảm thấy đau đớn. Áo sơ mi nhăn nhúm không chịu nổi, nhưng vẫn chưa trượt khỏi người thiếu niên, bởi vậy sống lưng cùng mông đều bị che khuất, chỉ có hai chân lộ ra, đang ngồi trên người nam nhân, khẽ run rẩy.
Tần Lệ ôm người yêu của mình, kiên nhẫn hôn môi cậu.
Không có đùa giỡn, không làʍ t̠ìиɦ, hai người ôm nhau yên tĩnh đơn giản như vậy. Nhưng Thẩm Kinh Niên bị hắn mυ”ŧ môi lưỡi lại thỉnh thoảng phát ra một tiếng nức nở ——
Bởi vì người đàn ông đang đi tiểu trong cơ thể của cậu.
Chôn sâu trong tử ©υиɠ, liên tục đi tiểu.
Nướ© ŧıểυ nóng bỏng bắn vào từng tấc thịt mềm trong khoang tử ©υиɠ, cơ hồ mãnh liệt đến mức muốn rót vào ống dẫn trứng. Tử ©υиɠ non nớt như vậy, chưa từng thai nghén sinh mệnh đã bị tưới nước thành một quả bóng, giống như là phụ nữ mang thai ba bốn tháng vậy. Thiếu niên nhíu mày thở dốc, cảm thụ được kí©ɧ ŧɧí©ɧ đồng thời đồng thời biết rõ rằng âʍ ɦộ mình đang chảy ra nước. Tuy rằng nước chảy kia đều không phải của cậu, nhưng cậu có một loại ảo giác mình cũng không tự chủ được mà đi theo.
Trong bụng, nó quá đầy.
Tử ©υиɠ lại bị rót đầy, tuyệt vọng rỉ ra từ trong huyệt, sau đó tiếp tục rót vào…
“Ưʍ…”
Tần Lệ phi thường hưởng thụ giờ khắc này.
Hắn có chút hối hận sao mình không sớm tìm được cách chơi này, mặc dù kɧoáı ©ảʍ không tính là mãnh liệt, nhưng nội tâm thỏa mãn lại cực lớn. A Niên của hắn không chỉ mở âʍ ɦộ ra để nuốt tϊиɧ ɖϊ©h͙ của hắn, còn phải dung nạp tất cả nướ© ŧıểυ của hắn ——
Thân thể A Niên, tất cả mọi thứ đều thuộc về Tần Lệ hắn.
Hắn có thể tùy ý để lại dấu ấn trên đó.
Nướ© ŧıểυ được lấp đầy toàn bộ khoang tử ©υиɠ, nhưng nếu không có gì cản trở, nó sẽ sớm rò rỉ sạch sẽ. Tần Lệ đương nhiên có chuẩn bị, thứ mà hắn đang nghịch trên tay chính là một cái nút tử ©υиɠ bằng titan nguyên chất tinh xảo. Hắn lại kiên nhẫn đi tiểu một hồi, cuối cùng cũng kết thúc khi thiếu niên trong lòng hắn đã cau mày thở hổn hển vì cái bụng phập phồng.
Thẩm Kinh Niên bị hắn đặt trên sô pha, nâng mông lên, để lộ cả mu âʍ ɦộ.
Tần Lệ từng li từng tí rút đồ vật của mình ra, sau đó lập tức dùng ngón tay cầm chốt kim loại cắm vào, cắm chặt vào miệng cổ tử ©υиɠ.
“Được rồi.” Hắn liếʍ một chút mồ hôi giữa cổ thiếu niên, “Tử ©υиɠ của A Niên… Nó sẽ thấm nhuần hương vị của anh.”
Người trên sô pha cuối cùng cũng có thể thả lỏng, nhắm mắt lại hít thở không khí: “Ừm… chỉ cần ngươi anh là được.”
Tử ©υиɠ bị cắm không có gì mới mẻ.
Cậu có thể ngậm tϊиɧ ɖϊ©h͙ của Tần Lệ, đổi thành nướ© ŧıểυ đương nhiên cũng không có vấn đề gì lớn.
Bởi vì đều là đồ của Tần Lệ.
Âʍ ɦộ vẫn còn hơi hé mở, những dòng nước nhờn trong suốt chảy ra từ cái âʍ ɦộ hồng hào. Miệng hoa cúc phía sau vốn đã ngậm chặt, nhưng thỉnh thoảng lại đẩy ra một làn dịch trắng đυ.c theo dư vị dâng trào.
Người đàn ông đổ đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào hậu huyệt.
Cả hai nơi đều có một cái gì đó để giữ lại.
Tìиɧ ɖu͙© liên tục chắc chắn đòi hỏi nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn.
Thẩm Kinh Niên rốt cuộc thoải mái tắm rửa trong suối nước nóng, nằm trên ngọc thạch hưởng thụ xoa bóp từ người đàn ông. Đôi chân quá căng được xoa bóp từ từ để thư giãn, cơ bắp chân cũng theo ngón cái xoa bóp không còn căng thẳng nữa. Những nơi khác trên cơ thể đều được cẩn thận làm sạch, duy chỉ có tử ©υиɠ cùng hậu huyệt ngậm tϊиɧ ɖϊ©h͙ không có bất kỳ đυ.ng chạm nào. Tần Lệ vô cùng hài lòng với thiếu niên kẹp chặt cổ tử ©υиɠ, còn ôm cậu, đưa ngón tay vào chỗ đó, qua lại trêu chọc hồi lâu.
“A Niên cảm thấy thế nào?”
Thẩm Kinh Niên ở trong ngực hắn thở ra hơi nóng, một tay cũng đặt lên bụng mình hơi hơi nhô lên: “Đừng làm, bên trong… Sẽ lắc lư.”
Nhiều nướ© ŧıểυ như vậy, tất cả đều nặng trịch nhét vào tử ©υиɠ của cậu…
Nam nhân cười khẽ, cố ý cũng đi theo sờ bụng cậu: “Thật đáng thương, Tử ©υиɠ đều bị anh làm tròn ra.”
“Nhưng như vậy, sau này A Niên mới có thể thích ứng với cảm giác mang thai… Phải không?”
Thiếu niên nhón chân lên, bởi vì lòng bàn tay cố ý ấn vào, lập tức khiến áp lực trong khoang tử ©υиɠ càng thêm rõ ràng: “Thôi… đừng mà…”
Cậu lại thở ra một hơi nóng, nghiêng đầu cọ xát cổ đối phương: “Chỉ cần có thể… Em sẽ mang thai cho anh, Tần Lệ. ”
Cánh tay của người đàn ông siết chặt trong nháy mắt.
“Chỉ cần có thể…” Mí mắt có chút buồn ngủ rũ xuống, thiếu niên khàn khàn nỉ non, “Em đều đáp lại anh.”
Mang thai.
Có thể có được đứa trẻ thuộc về cậu và Tần Lệ, cậu cũng nguyện ý.
Nhưng chỉ riêng trong không gian X, tất cả điều này không bao giờ có thể xảy ra.
Thân hình Thẩm Kinh Niên được Tần Lệ ôm vào trong ngực.
Hắn không làm gì nữa, kiên nhẫn chờ A Niên của mình khôi phục tinh thần.
Trên người rốt cuộc cũng được mặc quần áo chỉnh tề.
Cậu cùng Tần Lệ dùng cơm, sau đó lại đi đến boong tàu, tản bộ, thưởng trà, đánh Snowker.
Đây là một trong những sở thích của Thẩm Kinh Niên, cây cơ mảnh mai được mài giũa tinh xảo và nhẵn nhụi trong tay cậu, sau đó lại ưu nhã khom lưng xuống, tách ra năm ngón tay, nhắm vào quả bóng nhỏ mà đánh, vững vàng lăn vào trong túi lưới. Thưởng thức tất cả những điều này cũng chính là sở thích của Tần Lệ, mỗi lần A Niên của hắn khom lưng đều lộ ra cặp mông đầy đặn cùng vòng eo mảnh khảnh ——
Hắn cũng cầm tùng hương, từng chút từng chút mài lêи đỉиɦ.
Thẳng đến khi Thẩm Kinh Niên đánh quả bóng không vào lỗ, mới cười giải quyết hết tất cả những quả bóng còn lại.
“Lần này, điểm số của anh cao hơn.” Giọng nói Tần Lệ khàn khàn, đồng thời đánh quả bóng trắng duy nhất vào trong túi lưới, “A Niên, người thua nên bị phạt.”
Thiếu niên hơi mím môi, đối với sai lầm của mình có chút ảo não: “Anh muốn cái gì?”
Tần Lệ lúc trước đều đánh không thắng cậu.
Tiếng cười khẽ vang lên, người đàn ông đã ném gậy sang một bên, đi tới bên cạnh thiếu niên mặc âu phục tinh xảo, hôn lên vành tai cậu: “Dùng miệng.”
“Anh muốn cái miệng nhỏ nhắn của A Niên.”
Tất nhiên, phòng bi-a có ghế sofa để nghỉ ngơi.
Cuộc đối đầu giữa hai người, luôn có một người cần ngồi bên cạnh quan sát, lúc này Tần Lệ liền thả lỏng viên bi-a màu đen trong tay, sau đó nhìn thiếu niên quỳ gối trước mặt mình. Thẩm Kinh Niên đối với chuyện này đã quen, chỉ là nghĩ đến lần này lại là cậu thua Tần Lệ, lông mày luôn hơi nhíu lại. Trên mặt đất có chăn, đầu gối của cậu cũng không cảm thấy khó chịu, độ cao thậm chí vừa tốt. Bàn tay trắng nõn mảnh khảnh vừa rồi còn đang nắm gậy, hiện tại đã vươn tới giữa quần tây của nam nhân, thay hắn cởi thắt lưng ——
Thẩm Kinh Niên cúi đầu, lúc còn chưa cầm cái thứ kia, liền nhẹ nhàng hôn lên đũng quần nam nhân.
Quả bóng đen trong tay Tần Lệ bị nắm chặt.
“Ngoan… Kéo khóa kéo bằng miệng. Hắn khàn khàn đã đưa ra một nhiệm vụ.
Thiếu niên vô cùng ngoan ngoãn, thật sự tiến lên, dùng răng nanh nhẹ nhàng cắn chặt đuôi khóa kéo xuống.
Động tác này không dễ dàng, nhất là phần đũng quần phồng lên, không phải là vải phẳng. Nhưng cậu vẫn từ từ kéo xuống, chỉnh lại cằm, mở hẳn phần giữa ống quần ra. Dươиɠ ѵậŧ bên trong được bao bởi qυầи ɭóŧ dựng lên thành cái lều khổng lồ, Thẩm Kinh Niên cọ má vào thứ đó, cảm nhận hơi nóng dưới lớp vải. Sau đó, không cần sự chỉ dẫn của người đàn ông, cậu dùng răng cắn xuống lớp vải, khiến cho dươиɠ ѵậŧ của Tần Lệ bật hẳn ra ngoài.
Dươиɠ ѵậŧ tráng kiện, dữ tợn trực tiếp vỗ vào mặt thiếu niên.
Thẩm Kinh Niên nhắm mắt lại mở ra, sau đó dán môi lên gân xanh ở gốc, chậm rãi ngậm mυ”ŧ lên.
Kỹ xảo khẩu giao của cậu là thứ Tần Lệ thích nhất.
Bởi vì tất cả những điều này đều được dạy dỗ từ từ bởi người đàn ông.
Dươиɠ ѵậŧ tráng kiện mang theo cực nóng khó tả, nằm ở lòng bàn tay cũng cảm thấy quá nóng. Nhưng Thẩm Kinh Niên lại rất thích nhiệt độ nơi này, nụ hôn nhỏ nhắn đồng thời còn không ngừng dùng bàn tay vuốt ve. Thân cây gân xanh nổi lên, lên đến đỉnh thì không có những mạch máu kia, có cái qυყ đầυ càng thêm mẫn cảm cũng càng thêm thoải mái. Cậu ngước mắt nhìn về phía Tần Lệ, sau đó vươn ra lưỡi màu hồng nhạt ——
Qυყ đầυ bị liếʍ kỹ như vậy.
Mỗi một cái đều đến mắt ngựa giữa, liếʍ rãnh xương cá để nó không rơi vào đâu cả.
“Ngoan…”
Bàn tay Tần Lệ vuốt ve mái tóc của cậu.
“Ngậm lấy.”
Đôi môi mềm mại của thiếu niên mở ra, ngậm lấy toàn bộ qυყ đầυ.
Cậu ăn rất chậm, từng chút từng chút đi xuống, đến một phần ba đỉnh cũng đã có chút mệt mỏi. Chiếc lưỡi quấn quanh dươиɠ ѵậŧ và mơn trớn, cũng nếm được mùi vị quen thuộc, khiến Thẩm Cảnh Niên rất rõ ràng rằng anh đang khẩu giao cho Tần Lệ. Cậu mυ”ŧ chậm nhưng tha thiết, liếʍ khắp nơi. Nhưng điều mà Tần Lệ muốn rõ ràng không phải là một cử chỉ dịu dàng như vậy——
Hắn nói “chết tiệt”.
Cả hai lòng bàn tay to lớn đặt lên mái tóc đen nhánh.
Thẩm Kinh Niên nhắm mắt lại, cố gắng thả lỏng thân thể trước, mở toàn bộ cổ họng ra ——
Trong giây tiếp theo, đầu cậu bị ấn xuống, buộc phải nuốt nó vào cổ họng mình.
Tần Lệ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn biết người yêu của mình có thể, cũng sẽ không bị thương, cho nên mới dám làm càn lại thô bạo như vậy. Dươиɠ ѵậŧ đỉnh đến cổ họng mυ”ŧ khiến hắn cực kỳ hài lòng, nhưng vẫn còn một quãng đường ngắn nữa là anh hoàn toàn chìm trong đó. Môi thiếu niên ướt sũng, loại tư thế bị ấn xuống cổ họng sâu này làm cho cậu có chút không thoải mái. Cậu nhẹ nhàng nhéo nhéo đùi Tần Lệ, trong lúc nghỉ ngơi có thể thở dốc khẽ lẩm bẩm:
“Anh đứng dậy, em ngậm nó cho anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận