Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dường Duệ trực tiếp mềm chân mà quỳ rạp xuống đất, tròng mắt nghẹn đến xuất hiện tơ máu, vài người bị sợ tới mức từ mặt đều trắng bệch.

“Đường Duệ!”

Cách sân bóng rổ, một ánh mắt nhìn sang đây, Liễu Dục đang đứng ở nơi đó, đôi tay cắm vào túi,nhìn rõ ràng động tĩnh ở đối diện.

Chẳng bao lâu, bên cạnh chạy tới một nữ sinh, thẹn thùng cúi đầu, tóc dài rơi trên vai.

Hắn từ túi tiền lấy ra hơn một trăm tờ một trăm nhân dân tệ ném lên người cô ta, thanh âm lạnh băng dọa người , “Dám nói ra ngoài,cô chết chắc.”

Cô nhìn tiền rơi đầy đất có chút ngốc lăng, nhìn đến biểu tình đáng sợ của hắn , sợ tới mức không ngừng gật đầu, “Không, sẽ không nói.”

Lúc Liễu Dục quay người về khách sạn mở cửa ra, người bên trong đã mặc chỉnh tề chuẩn bị đi , nhìn hắn tiến vào, theo bản năng sợ hãi mà lui về phía sau.

Hắn đá cửa, thanh âm cực độ băng lãnh.

“Muốn đi sao?”

Hắn bước nhanh tiến lên, một chân đá vào cẳng chân làm cô quỳ xuống, Vệ Duy Nhất trực tiếp nằm trên mặt đất đem mình cuộn thành một đoàn.

Liễu Dục đá cẳng chân cô, “Câu dẫn nam nhân khác còn muốn chạy! Bị tôi thao còn chưa đủ sảng phải không, em mẹ nó có phải hay không tiếp cận tôi, chính là vì câu dẫn Đường Duệ!”

“Tôi không có, tôi không có!” cô hoảng loạn ôm đầu giải thích, “Tôi không câu dẫn cậu ta, thật sự không có, là cậu ta lần trước ném cho tôi một bình sữa bò, tôi chỉ muốn trả lại cho cậu ta, tôi thật sự không có ý câu dẫn cậu ta!”

Liễu Dục ngồi xổm xuống nắm tóc cô lên , áp sát tới gần cô mặt, “Vậy em cười với cậu ta làm gì!”

Trong mắt Vệ Duy Nhất sợ hãi mà trào ra nước mắt, “Tôi mua sai loại sữa bò, không biết cậu ta dị ứng với đậu phộng , cậu ta nói làm tôi cười một chút thi xong chuyện, tôi không có câu dẫn cậu ta, thật không có.”

Hắn nhướng mày, “U, vậy xem ra là cậu ta câu dẫn em trước a, cậu ta muốn em cười em liền cười, vậy mẹ nó tôi nói em chảy nước , tai sao em không chảy hả?”

Liễu Dục buông tóc trong tay ra, Vệ Duy Nhất dùng sức chống thân mình mới không bị bò sấp trên sàn nhà.

“A, tôi nói cho em biết, về sau em có thể thấy cậu ta nữa hay không cũng là vấn đề chưa biết, còn muốn câu dẫn người , câu dẫn người giỏi như vậy ! Từ giờ trở điở trong khách sạn này cho tôi, tôi không cho phép đi thì không được bước ra cửa một bước , lão tử khi nào cho em đi ra ngoài thì em mới được ra ngoài!!!.

Liễu Dục nhốt cô lại, không cho cô đi học, thậm chí chính hắn cũng không đi học, không thao cô, cũng không cho cô đi ra một bước khỏi phòng.

Trên người quần áo bị hắn lột sạch, chỉ cho phép mặc một cái áo bóng rổ to rộng của hắn, che đậy chỉ đến đùi, không mặc nội y ,còn có thể nhìn thấy đầu vú nhô lên trên bề mặt áo , hắn là cố ý làm như vậy.

Vào buổi sáng, hắn sẽ dựa trên sô pha hút thuốc, hai chân vắt chéo để trên bàn trà, vừa nghe tin tức vừa nhìn ra cửa sổ, bên ngoài cao ốc , ánh mặt trời thêu đốt chiếu vào, đã 10 giờ.

Trên giường người kia vẫn không nhúc nhích như cũ , hắn dụi tắt điếu thuốc, ném xuống đất.

“Lại ở trên giường bày ra bộ dáng người gỗ cho tôi xem phải không?”

Cô vẫn cứ bất động, hóa thân còn rất giống.

“Lại đây cho tôi!”

Liễu Dục nheo lại mắt, cảnh cáo, “Đừng ép tôi động thủ.”

“Tôi đếm đếm ngược ba giây .”

“Ba. ”

“Hai.”

“Một.”

Người trên giường rốt cuộc có động tác , kéo chăn ra, chỉ ăn mặc đơn bạc là áo thể thao to rộng của hắn mà đi đến.
Liễu Dục cười, hướng cô vẫy tay, trên mặt cô không có bất cứ biểu tình gì bước tới , nắm lấy tóc cô. Ép hai mắt cô nhìn thẳng vào hai mắt của mình

“Vệ Duy Nhất không phải em rất có năng lực sao? Ngày hôm qua còn dám mắng tôi , sao hiện tại không làm như vây, tới, lại mắng tôi một câu cho tôi nghe một chút.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận