Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quan trọng là dọa cháu dâu chạy mất thì phải làm thế nào?

Tống Hạo Tông nhếch khóe môi, anh ta không muốn nói dù chỉ một câu.

May mà bà nội Tống cũng không muốn anh ta mở miệng nên nhanh chóng đưa Khả Nhân vào trong nhà, lúc vừa đi qua cửa thì Trần Khả Nhân bị dọa đến hoảng sợ, thật sự là… trong này có rất nhiều người, nhiều đến nỗi toàn bộ căn nhà trở nên chật cứng.

Mí mắt Trần Khả Nhân giật giật, đây chính là căn nhà hiu quạnh, vắng lặng vào ngày hôm qua sao?

Sắc mặt của bà nội Tống ỉu xìu như ngủ gật nhìn Trần Khả Nhân nói: “Cháu đừng để ý đến bọn họ, lúc bà cần thì chẳng thấy bọn chúng, lúc không cần thì là băng băng chạy đến, thật là đáng ghét!”

Trần Khả Nhân cười gượng hai tiếng, cô thật sự không biết phải nói gì.

Cũng may mà những người ở đây đều đã quen với tính tình của bà nội Tống nên đều xem như không nghe thấy gì, mỗi người đều làm việc của mình nhưng mắt vẫn quan sát Trần Khả Nhân.

Tống Lập Nghiệp nhấc tờ báo lên, đeo kính lão nhìn Trần Khả Nhân: “Mẹ, đây là cô gái mà mẹ đã nói sao?”

Bà nội Tống gật gật đầu, tràn đầy sức sống nói: “Đúng vậy, đây là Trần Khả Nhân mà tôi đã nói với mọi người đấy. Con bé còn thân thiện nhiều hơn so với các người, nấu cơm cũng rất ngon!”

“Nếu vậy thì mời cô ở lại cùng nhau dùng bữa đi. ” Tống Lập Nghiệp nhếch mép cười thầm, mẹ của ông ấy không có ưu điểm gì khác chỉ là rất mê ăn. Thế mà còn nói là muốn đến để xem kẻ thứ ba là ai, thế mà lại bị người ta lấy lòng bằng một bữa cơm?

Trần Khả Nhân có chút ngượng ngùng định từ chối, nhưng ai cũng nói hai, ba câu muốn giữ cô lại nên cô đành phải ở lại, chỉ là cô cảm thấy ngại khi ở lại. Với thái độ kiên quyết muốn được xuống bếp giúp mọi người mà cô nấu ăn thật sự rất ngon nên bà nội Tống đã gật đầu đồng ý.

Cho đến khi ngồi vào bàn ăn thì cô mới biết được trong nhà bà Tống có bao nhiêu người.

Chồng bà mất khi còn trẻ, bà có hai người con. Gia đình đến đây hôm nay chính là gia đình của con trai cả Tống Lập. Tống Lập Nghiệp và vợ là bạn lâu năm, sinh được ba trai một gái, ngoại trừ đứa con trai thứ ba nhỏ tuổi nhất đang đi công tác ở nơi khác vẫn chưa lập gia đình thì những người khác đều đã có gia đình hết cả. Tất nhiên là vì không muốn để lộ trước mặt Trần Khả Nhân nên bọn họ đều nửa úp nửa mở nói về bản thân mình, tóm lại là không muốn để cô có nghi ngờ gì về nhà họ Tống.

Cho nên có thể tưởng tượng được rằng chiếc bàn ăn kia rộng lắm mới có thể chứa được nhiều người thế mà vẫn không còn chỗ, bọn trẻ con còn phải ngồi ăn trên sô pha.

Trần Khả Nhân có phần lúng túng nên chỉ có thể vùi đầu vào ăn.

Cô muốn yên phận ăn xong bữa cơm này cũng chẳng được, vì mỗi người trên bàn ăn đều không có thói quen im lặng, đều âm thầm dò xét Trần Khả Nhân, một lúc sau đã điều tra được mọi thứ về cô, trong lòng mỗi người đều có tính toán riêng.

Ăn một bữa cơm quả thực là có phần gian nan, sau khi ăn xong thì Trần Khả Nhân cũng không có ý định muốn ở lại lâu hơn nên vội vàng trở về nhà để trốn tránh. Gia đình bà Tống có vẻ nhiệt tình thái quá khiến cô không chịu nổi!

Cô còn chưa kịp cất lời than vãn thì Tống Hạo Hiên đã gọi đến.

“Bé ngoan, em có nhớ anh không?” Những lời này đã trở thành lời hỏi thăm quen thuộc của Tống Hạo Hiên, cứ mỗi khi anh gọi điện thoại cho Trần Khả Nhân là anh sẽ hỏi một câu như thế. Lúc mới bắt đầu cô còn mặt đỏ tía tai, giờ mỗi lần anh hỏi cô đều bình tĩnh, chỉ cần anh vừa lên tiếng cô sẽ giả chết, dù có lãng phí cũng không phải là tiền điện thoại của cô.

Tống Hạo Hiên cũng biết cô nghĩ gì nên cười hai tiếng ở đầu dây bên kia rồi mới bắt đầu hỏi cô về tình hình gần đây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận