Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tất cả chỉ là ảo giác

Rõ ràng đã đau đớn cùng cực, nhưng nàng không thể ngất đi vì đau, ý thức tỉnh táo đến mức cảm nhận được tất cả những nỗi đau khó khăn mà mình đã trải qua.
Khoảnh khắc nhìn thấy nam tử mang vòng sắt tới, nàng nghĩ đến những gì Vương đã nói với mình.
“Nữ nô lệ tự ý tháo vòng sẽ đeo chiếc vòng sắt nặng năm mươi cân cho đến khi cổ bị đè đứt.”
Đây là hình phạt tàn khốc biết bao, người chịu hình phạt phải tận mắt nhìn cổ mình gãy từng chút một, máu chảy ra đến hết và chết vì bị giày vò.
Một chiếc vòng sắt nặng trĩu buộc quanh cổ nàng, kim loại năm mươi cân đè lên chiếc cổ yếu ớt, tạo ra một vết nứt to bằng ngón tay cái, máu từ từ chảy ra. Kim loại sáng bóng đè trên chiếc cổ mảnh mai, chiếc cằm nhọn chạm vào bộ ngực đầy đặn vểnh lên, hàm răng trắng ngần cắn vào môi, máu rỉ ra hòa lẫn với máu phun ra từ tứ chi bị chặt đứt.
Trong căn phòng yên tĩnh im ắng, nàng có thể nghe thấy vết nứt trên cổ mình nứt ra từng chút một, da thịt mỏng manh và xương cốt yếu đuối dần dần tách ra. Dường như đã một canh giờ lâu như thế, nàng nghe thấy một tiếng rắc, đầu và cổ tách ra. Nàng nằm trên mặt đất, trơ mắt nhìn thấy thân mình màu đỏ tươi treo trên khung gỗ đã mất tứ chi và đầu.
Nàng dần mất đi ý thức, hôn mê và rơi vào bóng tối vô tận.
“Thế nào?” Một giọng nói trầm thấp lạnh lùng quen thuộc truyền vào bóng tối hỗn loạn.
“Không việc gì, tiểu phu nhân chỉ là bị huyễn thuật dọa sợ thôi, trong lòng bất an, tinh thần không ổn định nên mới hôn mê bất tỉnh. Hạ thần sẽ kê đơn thuốc an thần, uống mấy lần sẽ ổn thôi.” Một giọng nữ dịu dàng như nước đáp.
Mí mắt của Khương Vãn Ly run rẩy, khi mở mắt ra, thứ nhìn thấy là hoa văn tinh xảo và phức tạp trên trần nhà.
“Tỉnh rồi, tiểu phu nhân tỉnh rồi.” Nghe thấy có người hét, nàng nhìn về hướng phát ra âm thanh theo bản năng.
Nàng vừa nhìn thì thấy Vương đang ngồi trên giường, nỗi sợ hãi ập đến từ sâu trong linh hồn, nàng như con cá mất nước, cơ thể chợt nảy lên.
“Chủ nhân, tiện nô sai rồi.” Trên mặt nàng lộ ra vẻ sợ hãi, hoảng hốt xốc chăn ra, quỳ xuống, ra sức đập trán thật mạnh vào nệm, đập mấy cái mới ý thức được có gì đó không ổn, nàng giơ hai cánh tay lên.
Không hề tổn hại gì.
Sau đó, nàng lại nhìn chân của mình. Thon dài mảnh khảnh, trắng nõn không tì vết, như thể tất cả những gì nàng đã chịu đựng chỉ là một cơn ác mộng kinh hoàng.
Thế nhưng, nó thật sự rất chân thực và đau đớn.
“Ta…” Mặt nàng lộ vẻ khó hiểu.
“Là ảo giác.” Y quan Tăng Thi Nhân giải thích. Giọng nói dịu dàng này đúng là giọng nữ mà nàng nghe thấy khi hôn mê ban nãy: “Người không có chuyện gì, không bị thương cũng không bị bệnh, sức khỏe rất tốt.”
Hóa ra là huyễn thuật.
Vương đã tha cho nàng một mạng, theo lý mà nói, nàng còn sống sau tai họa nên vui mừng khôn xiết, nhưng vào lúc này, trong lòng nàng càng sợ Vương hơn. Mặc dù Vương đã tha mạng cho nàng, không thật sự giết nàng, nhưng đã đe dọa nàng đủ để khiến dũng khí của nàng tan biến, làm cho nàng không còn nghĩ đến việc chạy trốn nữa.
“Tiện nô tạ ơn chủ nhân đã không giết.”
Nữ nhân xinh đẹp khỏa thân quỳ trên giường, giọng nói run lên vì sợ hãi bị đè nén, thân thể mềm mại trắng nõn không thể kiểm soát run rẩy, Quân Đình ngồi trên giường gỗ bên cạnh nhíu mày.

Bình luận (0)

Để lại bình luận