Chương 360

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 360

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cứu Người
Cô là một đứa con nuôi, không hề có quan hệ huyết thống, thậm chí ngay cả hộ khẩu cũng không có ở nhà họ Bùi, tất nhiên bà cụ và ông cụ nhà họ Bùi không thèm để ý.
Cô bệnh tật nằm trong ngực anh bảy, nhìn các anh trai đàm phán với người thân.
Chỉ có anh ba không kìm chế được, đột nhiên xông lên.
Anh ấy giống như Nhuận Thổ trong miêu tả của Lỗ Tấn, nĩa ăn lóe sáng dưới ánh trăng chuẩn bị đâm, nhảy qua cái bàn, tóm lấy đứa cháu cưng của bà cụ, dùng bút chì dí trước mắt thằng nhóc béo kia.
“Nếu các người không đưa tiền, tôi sẽ đâm cây bút chì này vào mắt nó!”
Cũng không biết có phải là vì mắt cô bị mờ hay không, cô nhìn thấy Bùi Du Xuyên đang run rẩy.
Cho dù là vậy, bàn tay cầm bút chì của anh ấy cũng vững như Thái Sơn, giọng điệu mạnh mẽ…
“Đưa tiền!”
Ngày ấy, ánh mắt những thân thích kia nhìn Bùi Du Xuyên như nhìn kẻ điên, thoải mái rút hai xấp tiền ném vào mặt Bùi Du Xuyên.
Anh sáu giống như một con cá chạch, nhanh nhẹn nhặt tiền dưới đất lên: “Đi!”
Anh năm cõng cô bỏ chạy.
Mà Bùi Du Xuyên thì uy hiếp nhóc béo, đi thẳng tới cửa lớn mới buông tay, sợ bọn họ đòi tiền lại.
Cô nằm trên lưng anh năm, Bùi Du Xuyên nhanh chân đuổi theo cô, trấn an mà lau khô mồ hôi trên trán cô.
Vừa rồi anh ấy dũng cảm như vậy, đối mặt với cô đang ốm đau bệnh tật lại cực kỳ sợ hãi, cầu xin: “Sở Sở, em phải kiên trì!”
“Đừng chết!”
“Nhất định đừng chết!”
Nước tràn vào đã ướt sũng bắp chân, Kiều Sở Sở đã hoàn toàn buộc Bùi Du Xuyên với mình.
Cô từng học kỹ thuật cứu người của lính cứu hỏa, buộc chặt như vậy có thể gánh được người có thể trọng nặng hơn mình.
Cho dù kỹ thuật không đúng, cô cũng loạng chà loạng choạng, vốn dĩ đứng không vững, đi một bước cũng giống như say rượu.
Chưa kể là đi trong khoang thuyền đang nghiêng.
Nhưng trong lòng cô có một sức mạnh to lớn, khiến cho cô bỏ qua thể trọng có chút khó chịu đựng nổi này, bám lấy lan can bên tường leo lên trường.
Thể trọng của Bùi Du Xuyên dùng sức kéo cô xuống.
Nước lạnh như băng đã tới đầu gối cô, vô tình mà muốn đưa cô vào trong nước biển.
Kiều Sở Sở nắm lấy lan can, đi lên vài bước cũng đã cảm thấy kiệt sức, chỉ có thể nhìn Bùi Du Xuyên dựa vào vai cô.
Lúc trước, khi người nhà họ Bùi đều chết hết, cô và các anh trai đứng trước nghĩa trang nhà họ Bùi, nhìn những cố nhân kia.
Mặc dù trên tấm ảnh bọn họ đang cười.
Nhưng cô cảm giác trong mộ phần bọn họ đang dựng ngón giữa.
Cô có chút xấu xa: “Anh, các anh nói xem, nếu thật sự có nhân quả tuần hoàn, liệu chúng ta có chết không yên lành hay không?”
Bùi Du Xuyên đặt tay sau gáy, cười tới mức có chút vô tri: “Yên tâm đi.”
Cô nhìn anh ấy.
Bùi Du Xuyên lộ ra một cái răng khểnh, cười vô cùng đắc ý: “Cho dù có người chết không yên lành thì cũng là đám anh trai bọn anh, em sẽ không, bởi vì em sạch sẽ.”
Kiều Sở Sở hoàn hồn, nhìn cảnh tượng giống như địa ngục trần gian.
“Không phải, anh.”
Kiều Sở Sở cắn răng, leo lên: “Cả nhà chúng ta, cho dù xuống địa ngục của phải xuống chung với nhau, chỉ có thể muộn, không thể sớm!
Hiện tại, em muốn anh sống tiếp!”
Năm ngón tay của cô dùng sức, cơ bắp đều đang xé rách đau đớn, cô hét lên: “Em và anh nhất định phải sống tiếp!”
Vừa mới nói xong, không biết cô lấy sức mạnh ở đâu ra, khiến cho cô vững vàng mà nắm lan can mà đi lên dốc.
Bùi Du Xuyên cảm giác giọng nói của cô xuyên qua lỗ tai anh ấy, anh ấy mơ mơ màng màng mở mắt ra, thấy tay của Kiều Sở Sở đang nắm lấy lan can.
Mắt anh ấy nóng lên, nước mắt tí tách rơi lên cổ cô.
Nếu như thế giới của anh ấy có thần linh.
Nhất định đó là Kiều Sở Sở.
Tề Tiểu Giai bám lấy lan can, nhìn Kiều Sở Sở gầy yếu leo lên trên từng chút, thật sự cảm động tới bật khóc: “Trời ạ! Tôi cũng không biết nên nói gì nữa! Kiều Sở Sở cô phải cố gắng lên!”
Rất nhiều người cầm điện thoại nhắm ngay Kiều Sở Sở quay Douyin, học theo: “Cố lên Kiều Sở Sở!”
Các vị khách khác cũng thò đầu ra nói theo: “Cố lên!”
Răng của Kiều Sở Sở gần như bị cắn nát, cô nắm thật chặt lan can leo lên.
Mấy vị khách có sức mạnh vươn tay về phía cô, chuẩn bị giúp cô gánh chịu sức nặng: “Lên một chút nữa, chúng tôi sẽ có thể giúp cô bắt lấy người phía sau cô rồi! Đừng từ bỏ!”
Cô cảm thấy mình chỉ còn lại một hơi thở, cứng rắn nắm lan can leo lên.
Cô sẽ không từ bỏ!
Cô sẽ cố gắng tới giây phút cuối cùng!

Bình luận (0)

Để lại bình luận