Chương 360

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 360

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bị ba người cùng nhau giam cầm? Hội trưởng Lục đút cơm, tự tay thay quần áo, muốn làm gì thì làm trong nhà kính trồng hoa (phần 2)
Tô Mộc sợ đến nỗi vành mắt đỏ bừng, ngón tay nắm chặt mép chăn hơi run lên dưới cái nhìn của Lục Thương.
”Tôi không uống…” Trong mắt Tô Mộc mang theo nước mắt, cắn môi thật chặt, làm bộ đáng thương nhìn Lục Thương.
Tên lừa gạt nhỏ.
Trong lòng chỉ sợ sớm đã hận chết anh, nhưng ngoài mặt vẫn giữ một dáng vẻ vừa đáng thương lại đáng yêu, mang nước mắt nhìn anh như thế, muốn khiến anh mềm lòng.
”Không được đâu, bé cưng phải ngoan ngoãn uống hết thuốc, uống thuốc thật tốt thì bệnh mới có thể mau khỏi, đợi sau khi hết bệnh rồi liền có thể trở về tiếp tục học, khôi phục cuộc sống bình thường, chẳng lẽ em không muốn mình nhanh khỏi bệnh một chút sao?” Lục Thương lắc đầu một cái, gương mặt đầy vẻ thương tiếc nhìn tên lừa gạt nhỏ, nhưng hành động thực tế lại không có bất kỳ nhượng bộ nào.
Tô Mộc nhìn những viên thuốc sắp sửa bị đưa đến bên miệng mình, sợ tới nỗi kéo chăn lên, trực tiếp trùm kín đầu.
Quỷ mới biết đó là mấy viên thuốc kỳ quái gì!
Cậu căn bản không có bệnh!
”Không nên làm loạn, mau dậy uống thuốc, bé ngoan.” Khi Lục Thương gọi là bé ngoan, phảng phất như có nhu tình vô tận, âm thanh dịu dàng đến mức có thể bóp ra nước.
Nhưng vào tai Tô Mộc cứ như thần chú đòi mạng, khiến trong lòng Tô Mộc càng sợ hãi hơn.
”Lục Thương, cậu đừng như vậy được không? Tôi có hơi sợ…” Tóc Tô Mộc bị chăn bông làm cho rối bù, đầu nhỏ bông xù ló ra, một bên cố gắng cách xa thuốc, một bên muốn khiến Lục Thương mềm lòng.
”Nhất định là cậu đang giận tôi đúng không? Tôi sai rồi, Lục Thương, cậu đừng bắt tôi uống thuốc, sau này tôi sẽ không như vậy nữa…” Vành mắt Tô Mộc đỏ bừng, trong mắt lấp lánh ánh nước, khiến cậu càng nhìn càng trông giống một con thỏ nhỏ đáng thương, mềm mại đến mức khiến người ta cảm thấy xót xa.
Lục Thương cười một tiếng: ”Lại đang lừa gạt tôi sao? Tên lừa gạt nhỏ~”
Rõ ràng là đang gọi tên lừa gạt nhỏ, nhưng giọng nói lại hơi cao lên, tựa như đang vui vẻ lại dịu dàng.
”Tôi không có!” Tô Mộc ủy khuất nhìn Lục Thương: ”Tôi sẽ không lừa cậu nữa, tôi biết lỗi rồi…”
”Lục Thương~” Tô Mộc dò xét đưa tay ra, khoác lên bàn tay đang cầm thuốc của Lục Thương, lòng bàn tay mềm nhũn dịu dàng mang nhiệt độ ấm áp, thậm chí Tô Mộc còn lắc qua lắc lại lòng bàn tay của người đàn ông, giống như đang làm nũng: ”Đừng như vậy mà…”
Nhưng một giây kế tiếp, Lục Thương lại bật cười, ôm Tô Mộc vào trong ngực, tiếng cười vang vọng xuyên qua lồng ngực đến lưng Tô Mộc, Tô Mộc chỉ cảm thấy sau lưng mình đều bị những tiếng cười từ tính đó làm cho tê rần.
”Cậu cười cái gì?” Tô Mộc mất hứng lắc đầu.
”Không có gì, chẳng qua là cảm thấy bé cưng ngoan như vậy, trong lòng rất vui vẻ mà thôi.” Lục Thương tựa cằm vào hõm cổ Tô Mộc, nhẹ nhàng xoa nắn miếng thịt nhỏ mơn mởn nơi hõm cổ: ”Ngoan như vậy thì hẳn là buổi sáng không bị phát tác, vậy thì thuốc buổi sáng không cần phải uống nữa.”
Khi anh nói xong câu này, tựa như nghe thấy tên lừa gạt nhỏ trong ngực mình thở phào nhẹ nhõm, cả người cũng thả lỏng theo.
”Không uống thuốc nhưng vẫn phải ăn cơm, em uống nước trước đi, tôi đi lấy cơm cho em.” Lục Thương xoa xoa mái tóc vốn đã rối bù của cậu rồi đứng lên, trang nghiêm lịch sự lại dịu dàng.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận