Chương 361

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 361

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cổ Vũ
Biểu cảm của tất cả những người nhìn thấy cảnh này đều dùng sức theo, cổ vũ cho cô: “Cô cực kỳ giỏi! Cố lên!”
Tề Tiểu Giai ở một bên tuyên truyền giúp: “Người cô ấy cõng là anh trai của cô ấy! Cô ấy vì cứu anh trai của cô ấy mới liều mạng như vậy đấy!”
Kiều Sở Sở từng bước một leo lên, mặt đỏ lên, không rõ là đau hay là khó chịu.
Nước mắt của cô rơi xuống từng giọt to, bước chân của cô kiên định lại nặng nề.
Hạ Tuyết Thuần nhìn thấy tay của Kiều Sở Sở từng chút một xuất hiện trong tầm mắt của mình, rất nhiều vị khách đi tới kéo cô, cảm thấy vớ vẩn mà cười thành tiếng.
Những người có thể giúp một tay thì đều giúp, kéo cả cô và Bùi Du Xuyên lên chỗ cao.
Khoảnh khắc Kiều Sở Sở leo qua lan can, dựa vào lan can, xung quanh vang lên tiếng vỗ tay nồng nhiệt.
Người rảnh tay đều đang vỗ tay cho cô: “Quá tuyệt vời!”
“Cô thật sự rất dũng cảm!”
Tay Kiều Sở Sở run rẩy, nhưng vẫn cố lên tinh thần cảm ơn mọi người: “Cảm ơn mọi người giúp đỡ! Thật sự rất cảm ơn!”
Tề Tiểu Giai kích động không thôi: “Cô thật lợi hại, cô vậy mà thật sự làm được!”
Cô cũng rất biết ơn: “Là dây thừng cô cho tôi tốt.”
Tề Tiểu Giai lắc đầu, cảm ơn: “Không không, cũng là cô đã cứu tôi trước, nếu không thì tôi đã chết từ lâu rồi, chúng ta đều giúp nhau.”
Hạ Tuyết Thuần lạnh mặt ở một bên khác, u ám nhìn chằm chằm vào hai người.
Tề Tiểu Giai cảm nhận được ánh mắt của cô ta, trong mắt hiện lên vẻ oán giận, từ xa nhìn nhau với cô ta.
Hạ Tuyết Thuần mỉa mai nhếch miệng cười, nhìn sang chỗ khác, giống như không có chuyện gì xảy ra.
Tề Tiểu Giai tức không nhịn nổi, há mồm muốn nói gì đó, lại nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Cô ta muốn nói chuyện của Hạ Tuyết Thuần cho Kiều Sở Sở biết.
Nhưng…
Tề Tiểu Giai do dự mãi, cuối cùng vẫn im lặng.
Cô ta vẫn nên tìm cơ hội hỏi Hạ Tuyết Thuần thử xem vì sao lại làm như vậy trước đã.
Mười phút sau, tất cả mọi người trên thuyền được cứu.
May mà sự cố lần này không có ai thiệt mạng, nhưng rất nhiều người bị thương nặng.
Video và camera giám sát về chuyện đã xảy ra lan truyền trên mạng với tốc độ chóng mặt.
Hot search Weibo và Douyin đều bùng nổ.
#Tàu Hoàng Gia gặp nạn#
#Thiếu nữ cõng anh trai#
#Kiều Sở Sở cố lên#
Khó khăn lắm Bùi Phong Lộng mới có thời gian nghỉ ngơi, anh ấy mở điện thoại lên, đập vào mắt chính là Kiều Sở Sở cố lên.
Bùi Phong Lộng: “?”
Anh ấy ấn vào xem, bất chợt nhìn thấy Kiều Sở Sở ở trên boong thuyền, tay nắm thật chặt lan can, lưng cõng Bùi Du Xuyên khổng lồ, cố gắng leo lên trên.
Âm thanh nền là một giọng nữ giòn giã, lớn tiếng kêu: “Kiều Sở Sở cố lên!”
Bùi Phong Lộng: “?”
Khu bình luận đều là khen ngợi: “Tôi vậy mà xem tới khóc hu hu ai hiểu không!”
“Nhìn thấy cô gái này nhỏ gầy như vậy, lại cõng một người con trai vạm vỡ như vậy, tôi cảm động tới rơi nước mắt rồi. Hoạn nạn thấy chân tình, cô gái này không vứt bỏ bạn trai của mình!”
“Nhắc nhở mọi người, hình như đây không phải là bạn trai của cô gái, là anh trai của cô gái.”
“Á á á á á em gái tốt như vậy! Tôi cũng muốn có em gái như vậy!”
“Mẹ nó, đây không phải Kiều Sở sao? Sau lưng chính là anh ba của cô ấy!”
“Có ai biết chuyện nói một chút xem cô ấy là ai được không? Rất thích chị gái này!”
“Người ta rất giàu, chắc có lẽ không xuất đầu lộ diện. Cô ấy có bảy người anh trai, ở nhà cô ấy đứng hàng thứ tám.”
“Khoan đã, bảy người anh tai, cô ấy là lão bát, hơn nữa còn là tóc màu nâu đỏ, đừng bảo cô ấy chính là cô tám nổi tiếng trên mạng dạo trước đấy!”
Hashtag #Chẳng lẽ Kiều Sở Sở chính là cô tám trong truyền thuyết# này nhanh chóng được đẩy lên hot search.
“Nếu là thật, cô tám cũng đẹp quá rồi!”
“Đây chính là con gái nuôi Vân của tôi ư! Đây chính là con gái nuôi Vân của tôi ư!”
“Sao người đàn ông mà cô ấy cõng tôi càng nhìn càng thấy quen mắt vậy! Hình như là ông chủ của công ty trò chơi nào đó đúng không?”
“Mẹ kiếp, không phải chứ? Đây là kịch bản đoàn sủng gì vậy? Anh trai cô ấy mở công ty trò chơi sao?”
Bùi Phong Lộng quyết đoán bấm số điện thoại của Kiều Sở Sở.
Điện thoại của cô đang tắt máy.
Anh ấy trở nên hoảng loạn, nhanh chóng gọi điện cho Bùi Uyên: “Anh biết Kiều Sở Sở và Bùi Du Xuyên bị lật thuyền không? Anh biết hiện tại hai người bọn họ đang ở đâu không?”
Bùi Uyên vô cùng khiếp sợ: “Cái gì? Anh không biết!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận