Chương 362

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 362

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

361 H, Cô khóc 3
Nụ hôn của anh ta quá có tính lừa gạt Lâm Chi Nam phát giác ra được có ngọn lửa đang thiêu đốt, chỗ tiểu huyệt có vật nóng rực, nơi đi qua đều hóa thành dâm thủy̠, cô vô thức lùi lại phía sau, càng đu.ng đến l ng ngực rộng lớn nóng bỏng của anh ta.
Chờ cảm giác xé rách quen thuộc truyền đến, cự vật kia đã đâm vào trong cơ thể hơn phân nửa, giống như một chiếc roi quất mạnh vào nơi phấn nộn nhất của cô.
“Lục Nhất Hoài, anh… Anh chậm một chút…”
Cô không kìm được bắt đầu sợ hãi.
“Đừng sợ… Đừng sợ…” Lục Nhất Hoài cưỡng chế tách hai bàn tay đang nắm chặt thành quyền của cô, xích lại gần hôn cô “Bảo bối, vừa rồi đã ăn qua một lần rồi mà…”
Anh ta đã lường trước được cô nhóc này ở trên giường vô cùng nhát gan, thế là chỉ giữ lấy mông cô đút vào rút ra.
Tư thế này để cho mỗi lần va chạm, Lục Nhất Hoài đều có thể tiến vào nơi sâu nhất, đâm một cái tê dại khó nhịn, cảm giác cuồn cuộn nhiệt nóng từ bụng dưới vọt đến, ngay cả tiếng nước òm ọp cũng vang lên.
“Sao lại mẫn cảm như thế hả?”
Lục Nhất Hoài yêu chết loại phản ứng này của cô, hung hăng hôn lên mặt cô một trận “Làm ga giường của anh bị tưới ướt đẫm, lát nữa hai chúng ta cùng nhau giặt.”
Người đàn ông hôn từ đầu vai cô liên miên đi xuống, tần suất va chạm ở hông càng lúc càng nhanh, chỗ mông hai người như sắp bay ra.
Lâm Chi Nam xấu hổ không thôi.
Giặt cái quỷ Người này trên giường nói lời thô tục lại còn ra vẻ văn hóa.
Cả người thiếu nữ giống như có con kiến đang bò, từ trước đến giờ mật huyệt chưa từng dừng lại.
Cảm giác kích thích khiến Lâm Chi Nam gần như hét lên, cô gắt gao kìm chế, ngón chân, ngón tay, ngay cả sợi tóc đều kéo căng.
“Nam Nam, vì sao không kêu?”
Lục Nhất Hoài vùi sâu trong cổ cô, khẽ cười một tiếng “Sợ anh ức hiếp em hả?”
Giữ lấy mặt cô, thiếu nữ đã động tình đến cực điểm, mị nhãn như tơ, gương mặt ửng đỏ, trên môi còn có dấu răng.
Hô hấp của Lục Nhất Hoài như ngừng lại, vươn tay sờ lên mặt cô “Em có biết dáng vẻ này của mình càng khiến anh muốn thao chết em?”
Nói xong lại mạnh mẽ va chạm, toàn bộ tiếng nghẹn ngào cô kiềm chế trong miệng đều bị phá công, một tiếng lại một tiếng đều bị người đàn ông nghe được, kiều mị không thôi.
Vì thế mạnh mẽ kéo ra hai đùi, nửa người dưới của Lục Nhất Hoài tiến vào tiểu huyệt của cô, giống như rắn cùng cô giao triền, không rõ ai trên ai dưới.
Anh ta giữ chặt lấy bả vai cô, điên cuồng đẩy về phía trước, cả phòng tràn ngập hành vi phóng đãng đến cực hạn, ngay cả bụng cũng run rẩy.
“Ách… Chậm một chút… Á, đừng nhanh như thế…”
Lâm Chi Nam thét chói tai, cả người bị khoáı cảm bao phủ, chỉ còn tiếng bạch bạch bạch vang vọng nói rõ cuộc chiến chưa kết thúc, một làn sóng mới lại bắt đầu.
Cô cực kỳ sợ dáng vẻ điên cuồng không biết nặng nhẹ này của anh ta, hoa tâm liên tục bị cọ sát và kích thích, rõ ràng không kìm lòng được muốn càng nhiều hơn, lại ở trong sự mạnh mẽ đâm vào của Lục Nhất Hoài cảm thấy mình như sắp bị bể bụng.
Tay nhỏ vô thức muốn che đi nơi riêng tư, vừa mới đi ngang qua vùng bụng bằng phẳng đã bị anh ta tàn nhẫn đâm vào.
Tiếng thét kích thích chói tai vang vọng, cách bụng, Lâm Chi Nam giống như sờ được một cây gậy sắt nhô lên.
Cô lập tức gào khóc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận