Chương 364

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 364

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ngón tay dập nát cánh hoa lấy nước hoa hồng làm bôi trơn, cưỡi dương vật được nhuộm nước hoa, cao trào có người ngoài cửa (phần 2)
”Lục Thương, đừng ở chỗ này… Ưm~” Trong âm thanh của Tô Mộc xen lẫn tiếng nức nở ủy khuất: ”Cậu đừng bắt nạt tôi…”
Vành mắt đỏ bừng, nước mắt trong con ngươi chuyển động lăn tròn, tựa như một giây tiếp theo nó sẽ rơi xuống ngay.
Nhưng hết lần này đến lần khác lại một mực không chịu rơi xuống.
Thật đáng thương.
Lục Thương cúi đầu, đặt một nụ hôn lên ánh mắt kia, bàn tay nóng bỏng đỡ vòng eo thon gọn nhạy cảm của Tô Mộc.
Lòng bàn tay nóng rực làm bên hông mềm nhũn, Tô Mộc theo bản năng lui về phía sau, ngượng ngùng đáng yêu.
Chỉ tiếc trước mắt cậu là một Lục Thương không phải hạng người tốt lành gì, ngoài mặt hội trưởng Lục là người có tính cách ôn hòa lại vô cùng lịch sự, nhưng thật ra trong lòng lại giống như chiếc bánh oreo không có nhân, màu đen tuyền, cho dù dáng vẻ của Tô Mộc dưới mắt hoàn toàn nhỏ bé đáng thương lại còn mềm nhũn sắp sửa bật khóc cũng không thể nào làm thay đổi được suy nghĩ của Lục Thương.
”Đã cách mấy ngày rồi kể từ lần trước chúng ta làm tình, bé cưng không muốn tôi sao?” Lục Thương đặt mèo con vào tư thế thích hợp nhất để thưởng thức, đôi môi ấm áp rơi xuống làn da trắng nõn mềm mịn của Tô Mộc.
Tô Mộc thật sự rất muốn điên cuồng lắc đầu, nhưng mà cậu không dám, cậu sợ mình sẽ chọc giận Lục Thương, Lục Thương bây giờ trông rất không được bình thường, nếu lại chọc giận Lục Thương thêm lần nữa, Tô Mộc sợ mình sẽ nhìn thấy một tên điên.
Chẳng qua là cậu không muốn gật đầu, vì vậy chỉ có thể giằng co như thế.
Có điều, trên thực tế, cho dù cậu không gật đầu, Lục Thương cũng không ý định dừng lại.
Môi rơi xuống ngực, quả anh đào nhỏ trước ngực bị ngậm vào, đầu lưỡi linh hoạt liếm quanh đầu vú, ngay cả quầng vú có màu sắc nhạt hơn cũng không buông tha, dùng răng gặm cắn nhỏ nhẹ, nước miếng bôi phía trên ướt nhẹp, ngay sau đó đầu lưỡi chạm vào núm vú dùng sức nhanh chóng đẩy đưa…
Như thể có thứ gì đó từ lồng ngực sắp chui từ lên dưới sự khiêu khích này, Tô Mộc thở hổn hển vô thức ưỡn ngực.
”Muốn không?” Lục Thương ngẩng đầu lên, trong âm thanh khẽ mang theo nụ cười.
Bằng cách nào đó, dường như Tô Mộc nhìn thấy được vẻ mặt đắc thắng trên gương mặt của Lục Thương.
Tức giận để nỗi vành mắt đỏ bừng mà nghiêng đầu đi.
”Khốn nạn…” Trong âm thanh của Tô Mộc xen lẫn nức nở, ủy khuất mắng Lục Thương.
”Tôi súc ruột rồi, nhưng không mang theo dầu bôi trơn, dùng hoa thay thế nhé?” Lục Thương căn bản không để ý đến tiếng mắng đó chút nào, ngắt vài bông hồng từ bụi hoa hồng bên mép giường, hội trưởng Lục hái hết cánh hồng xuống, trên chiếc đệm mềm mại trắng tinh lông xù, sắc đỏ của cánh hoa hồng dường như còn đỏ rực hơn, đỏ đến mức khiến lòng người run rẩy.
Nhưng một giây kế tiếp, những cánh hoa đó được gom lại chung một chỗ, bị Lục Thương nhét từng chút từng chút một vào lối vào đường ruột đã được rửa ráy sạch sẽ.
Cái lỗ màu nâu đỏ nuốt chửng từng chút một tất cả những cánh hoa, tay Tô Mộc bị Lục Thương kéo lại để trước miệng lỗ, hơi ấn một cái, ngón tay liền tiến vào bên trong, thậm chí còn mò tới xúc cảm mềm mượt của cánh hoa hồng bên trong.
Hai mắt Tô Mộc trợn to.
Mắt cậu viết đầy chữ, không ngờ cậu lại là thứ người như vậy.
Lục Thương không kiềm được cười một tiếng.
Vừa hư hỏng vừa đáng yêu.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận