Chương 364

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 364

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

111.4: Phiên ngoại – Đại học (cuối)
Một đôi mắt đào hoa, bởi vì dục vọng còn chưa rút lui, trong mắt hiện lên sự hỗn loạn, làm người nhìn một cái không cẩn thận sẽ bị cuốn vào.
Vốn dĩ cô thật sự tính toán chống cự một chút, ví dụ như cậu không thể phóng túng dục vọng, đặc biệt không thể mỗi lần ở nơi nào muốn làm thì làm.
Nhưng biểu tình của hắn thoạt nhìn quá mức vô tội, ngược lại cảm thấy như đang nỗ lực lấy lòng cô, chờ khích lệ chờ thưởng.
Cũng đúng…Mỗi lần cùng em trai làm tình, hắn rất quan tâm đến cảm giác của cô, có thể mang đến cho cô vui sướng cực hạn.
Suy nghĩ một chút rõ ràng thực hưởng thụ khoái cảm làm tình, kết quả còn muốn chỉ trích hắn không phải, không khỏi có chút quá không nhân đạo.
Vì vậy Lăng Tư Nam đánh mất ý niệm ban đầu.
Nhỏ giọng lẩm bẩm: “Khăn giấy.”
Lăng Thanh Viễn sửng sốt một chút, một hồi lâu mới phản ứng lại ý tứ của cô, từ bên gối rút mấy tờ giấy.
Lăng Tư Nam chuẩn bị nhận lấy, hắn thò tay xuống dưới chỗ hai người kết hợp: “Để tôi.”
Muốn từ chối hắn bởi vì cánh tay hắn ấn ở cánh mông thu lại, cô dứt khoát nhấp mối không mở miệng.
Bên ngoài màn Du Nhất Phỉ một đợt chiến đấu có chút kích động, tỏng lúc nhất thời quên không chế âm lượng, vừa mới nói được hai câu ý thức được cái gì lại đè giọng xuống: “ Tôi tận lực không nói, trong ký túc xá của tôi còn có người đang ngủ, quá kích liệt sợ quấy rầy đến cô ấy.”
Không không không, là chúng tôi tướng đối kịch liệt, quấy rầy.
Lăng Tư Nam chửi thầm.
Lăng Thanh Viễn cầm khăn giấy ấn ở miệng huyệt của cô, nhẹ nhàng cọ qua.
Lực đạo kia như mang theo chút khiêu khích.
Lăng Tư Nam đè hắn lại, nhíu mày: “Đã không có, cậu còn tới.”
Lăng Thanh Viễn dán vào mặt cô, thở dài: “Chị, tôi có thể mà.”
Hiện tại người trẻ tuổi thật sự không biết kiềm chế bản thân.
Lăng Tư Nam đưa tay lên xoa xoa tóc Lăng Thanh Viễn: “Có thể cũng không được, mau lấy ra.”
Lăng Thanh Viễn nhấp môi, cái mông lùi ra sau một chút, đem dương vật từ từ rút ra ngoài. Rút tờ giấy để ở nơi giao hợp, hấp thu tinh dịch chảy ra, nhíu mày, lại rút thêm tờ giấy, một lần nữa vói vào ổ chăn.
Cảm giác được khăn giấy trên tay hắn lại một lần nữa phủ lên miệng huyệt, Lăng Tư Nam cho rằng hắn không chịu từ bỏ, cắn môi nắm chặt lấy cổ tay của hắn.
Đối diện ánh mắt của cô, mặt của Lăng Thanh Viễn hơi hơi ửng đỏ: “Quá nhiều.”
“Cái gì?” Lăng Tư Nam nhất thời không phản ứng kịp, một lúc sau mới xấu hổ mà nhắm mắt lại.
“Tinh dịch bắn vào trong huyệt của chị… Quá nhiều.” Lăng Thanh Viễn không quá hai giây da mặt bắt đầu dày trở lại. Đem khăn giấy lau xong bọc lại vất ở trong góc, dán lấy tai cô cói nhỏ: “Làm sai bây giờ, hình như lau không sạch.”
Cô đương nhiên biết hắn cố ý trêu chọc cô.
Lăng Tư Nam lật người lại, ngẩng mặt đối diện đôi mắt của hắn, nhỏ giọng nỉ non: “Vậy phải làm sao bây giờ, em trai?”
Ánh mắt trong veo, giống như một viên pha lê băng sáng lấp lánh, trong nháy mắt cướp lấy mọi sự chú ý của hắn.
Như vậy vẫn chưa đủ, cô còn chủ động kéo cổ anh xuống, hôn dọc theo khóe miệng.
Nhưng chờ đến hắn hứng thú lên, cô lập tức bất ngờ rút quân.
Gáy của Lăng Thanh Viễn bị cô ấn, môi mỏng dán lấy cổ cô, hơi thở ấm áp phun lên cần cổ.
Còn muốn nói cái gì, nhưng mọi lời nói đều hóa thành hô hấp.
Lăng Tư Nam nằm đối mặt hắn, một bàn tay ôm lấy gáy hắn, nhẹ nhàng vuốt ve sợi tóc ngắn ngủn sau gáy.
Sáng sớm từ Thanh Hà tới thăm cô, vốn dĩ đi đường mệt mỏi, lại vật lộn trên giường hơn một giờ, không bao lâu, hắn liền chìm vào giấc ngủ.
Trên người tất cả đều là hương vị của hắn.
Hương vị tình dục đa số thấm lên chăn đệm, chóp mũi quanh quẩn mùi thơm dầu gội của hắn.
Về sau, thật lâu thật lâu.
Có lẽ là cả đời.
Cô đều phải thói quen hương vị của người này.
Lăng Thanh Viễn.
Em trai của cô.
Bạn đời của cô.
Rất nhiều lúc trưởng thành hơn cô.
Thỉnh thoảng như một đứa trẻ bướng bỉnh.
Hắn mới mười sáu tuổi.
Thế gian này biến số rất nhiều, nhưng có một việc là bất biến – bọn họ ở dưới sự ràng buộc kiên định của huyết mạch, thuộc về lẫn nhau.
Nàng nhẹ nhàng ở hắn đỉnh đầu rơi xuống một nụ hôn.
Đem Lăng Thanh Viễn ôm vào trong lồng ngực, lại không có cùng hắn cùng đi vào giấc ngủ, chỉ lẳng lặng bảo vệ hắn, nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ cùng trong nhà thỉnh thoảng vang lên tiếng chuột kêu.
Từ nay về sau cũng muốn dùng phương thức của chính mình, trở thành người bảo vệ của hắn.
Chiều hôm đó, Lăng Tư Nam gọi cơm hộp mời Du Nhất Phỉ cùng nhau ăn cơm. Tranh thủ Du Nhất Phỉ ra cổng trường lấy cơm hộp, vội vàng đánh thức người nào đó ngủ cả buổi trưa dậy.
“Không cần lề mề, nhanh lên ra cửa.” Lăng Thanh Viễn đổi xong quần áo, giống như một cậu nhóc làm nũng với chị gái: “Dù sao cuối tuần không trở về ký túc xá cũng không sao, chúng ta đi thuê phòng.”
Lăng Tư Nam thở phì phì đánh hắn: “Cậu mới bao lớn mà dám tự tin nói thuê phòng đúng tình hợp lí như vậy, cậu chưa thành niên thuê kiểu gì!”
Hắn xì một tiếng cười ra tới: “Cho nên chị muốn mắng tôi tưởng quá nhiều, hay là oán tôi không thuê được.”
Lăng Tư Nam bị hỏi như vậy cũng ngốc.
“Tôi có thẻ căn cước.” Lăng Thanh Viễn bên tai cô mê hoặc nói: “Chị cũng có. Cùng chình mình chị gái ruột thuê phòng, cũng không phải không thể đúng không?”
Thấy cô có chút dao động, hắn nhanh chóng rèn sắt khi còn nóng: “Hơn nữa tôi từ xa đến được một buổi trưa đã đuổi tôi đi rồi sao.”
“Cậu…Đi phố sinh viên chờ tôi.” Lăng Tư Nam cuối cùng cũng thỏa hiệp: “Mời người ăn cơm hộp không thể không hiểu được chính mình liền như vậy đi mất, muộn chút tôi đi tìm cậu.”
“Được.”
Nói xong, Lăng Tư Nam đang định “thả hổ về rừng.”
Lăng Thanh Viễn vừa lúc quay đầu lại hôn trộm.
Cửa ký túc xá vừa lúc mở.
“Tư Nam.”
Lăng Tư Nam cùng Lăng Thanh Viễn cùng lúc đứng sững tại chỗ.
“Vân Vân…” Chuyện gì thế này, một đám không có khả năng trở về, sao hôm này đều trở về thế này.
“Kia…Người này là?” Mạnh Vân Vân nhìn đứng cạnh cửa sổ thân cao chân dài – Lăng Thanh Viễn.
“A, đây, đây là…”
“Bạn trai đầu tiên.” Vừa mới nói đến một nửa, Lăng Thanh Viễn đột nhiên cắt ngang, chủ động giơ tay mỉm cười: “Xin chào, tôi tên Lăng Thanh Viễn.”
Nụ cười có mười phần lừa gạt triển khai trên gương mặt anh tuấn của hắn, là nữ nhân đều không ngăn cản được.
Nhưng bạn trai đầu tiên là cái quỷ gì?!
“Cậu…Cậu cũng họ Lăng?” Mạnh Vân Vân ngẩn ngơ hỏi: “Đừng nói, hai người cũng có điểm giống…”
“Đúng vậy, chính là như vậy mới cùng Nam Nam quen nhau.” Năng lực ứng biến của Lăng Thanh Viễn tự nhiên đến đáng sợ, nói dối không cần bản nháp, kêu cô Nam Nam cũng vô cùng thuận miệng: “Tôi biết cô ấy lần đầu tiên yêu đương hơi thẹn thùng, ngày thương cũng rất ít cùng mọi người nhắc tới tôi. Hôm nau được nghỉ nên muốn đên cùng mọi người chào hỏi một chút, kết quả trên đường gặp mưa…”
Lăng Tư Nam quả thực nhịn không được vì năng lực trợn mắt nói dối của hắn vỗ tay.
Cũng từ đó, ở lớn học F Lăng Tư Nam thiếu một người em trai, nhiều một người bạn trai cùng họ nhỏ tuổi hơn.
Còn về việc những người bạn cùng phòng sau này càng ngày càng thân nhau mới phát hiện ra mối quan hệ thực sự của hai người, đó là chuyện sau này …
35382

Bình luận (0)

Để lại bình luận