Chương 365

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 365

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

364 Giang Đình, anh đã từng thích em chưa 3
Ánh đèn len lỏi từ biệt thự chiếu sáng ra ngoài, giống như sao trên bầu trời đêm.
Giang Đình đứng ở ban công tầng hai đang định ra ngoài thì phát hiện một bóng dáng, cô trốn ở một gốc cây lớn thụ, bóng dáng co lại giống như một quả bóng, nếu không phải có áo khoác trắng lông vũ bên ngoài, chỉ sợ anh ta không nhận ra.
Thế là điện thoại đang gọi trong tay bị cúp máy, trái tim hơi bất an của anh ta cũng theo đó hạ xuống.
Cô nhóc này từ trước đến nay không khiến người ta bớt lo, đã nói xong tiết học sẽ quay về biệt thự.
Anh ta tiện đường đến Yến Kinh đón cô, lúc gọi điện thoại cho người ta, người ta lại không nghe máy, vốn tưởng rằng cô sớm đã quay về biệt thự, trở về lại phát hiện căn nhà trống trơn.
Hừ, bây giờ to gan rồi, đi đâu cũng không biết thông báo.
Gió thổi đến mang theo hơi lạnh, Giang Đình dùng điều khiển từ xa mở cửa, chờ người đi vào.
Không nghĩ đến mấy phút trôi qua người vẫn còn đang ngồi xổm dưới bóng cây, áo khoác lông vũ theo gió đung đưa.
Cô vùi đầu vào đầu gối, thật lâu chưa từng nhấc lên, giống như đứa nhỏ không tìm thấy đường về nhà.
Giang Đình gọi điện thoại đến, đương nhiên cũng nhìn thấy rõ cô nhìn chằm chằm vào màn hình di động mười mấy giây.
Mãi cho đến khi một hồi chuông kết thúc mới để ở bên tai.
“… Alo.”
“Lạnh như thế, sao em không đi vào?”
Cô còn chưa nói chuyện, Giang Đình đã nói tiếp “Ngẩng đầu lên.”
Cách mười mét, trong đêm tối mông lung, hai ánh mắt chạm vào nhau, đều là nửa sáng nửa tối.
Giang Đình khẽ cười một tiếng, trêu chọc “Cuối kỳ thi trượt, cho nên uể oải thành bộ dạng này?”
“… Không phải.”
Giọng nói của cô rõ ràng không đúng, nặng nề lúng túng.
Chỉ là khi đó Giang Đình chưa để ý nhiều, cho rằng cô gặp phải phiền phức gì trên phương diện học tập, đối với chuyện không nói câu nào đã chạy đi kia, dạy dỗ hai câu rồi bảo người vào trong nhà, cúp điện thoại.
Dọc theo cầu thang hình xoắn ốc xuống lầu, cô nhóc đã đứng yên ở phòng khách, sắc mặt có chút trắng bệch, đôi mắt giống như trong đêm tối, ảm đạm không có ánh sáng gì.
Lực chú ý của Giang Đình đặt trên đôi chân trần của cô, giống như trước đó, đều trực tiếp dẫm lên mặt thảm.
Anh ta cau mày đang định nói chuyện.
Chợt nghe cô hỏi “Giang Đình, anh đã từng thích qua em chưa?”
Cô nhẹ giọng hỏi một câu như thế, giống như mưa xuân, lặng lẽ không một tiếng động, nhưng trong phòng yên tĩnh như thế, sao Giang Đình có thể không nghe thấy được.
Anh ta nhìn cô, ánh mắt thiếu nữ rưng rưng, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm anh ta, giống như túm lấy hy vọng nào đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận