Chương 366

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 366

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thắng Bại
[Hôm nay là ngày gì vậy, bọn họ vậy mà tụ tập tặng quà cho mình?]
Cô mở túi quà ra, nhìn thấy có một hàng chữ nhắn lại trên hộp quà.
“Điện thoại bị hỏng, không có tiền, cũng không mang theo thẻ trên người, đây chỉ là một món quà nhỏ, đợi anh sửa điện thoại xong lập tức mua cái mới cho em. Cảm ơn em đã cứu mạng anh – Bùi Du Xuyên.”
Kiều Sở Sở chậm rãi mở hộp quà ra.
Là túi tote hồng của Dior.
Cô hơi kinh ngạc: [Cái túi này mình có mấy cái, nhưng đúng lúc mình không có màu hồng, Bùi Du Xuyên lại tinh tế như vậy sao? Vậy mà mua màu mình không có.]
Người nhà họ Bùi ngoài hành lang kinh ngạc nhìn về phía Bùi Du Xuyên.
Trên mặt Bùi Du Xuyên không có biểu cảm gì, trái lại rất tiếc nuối mấp máy môi.
Quà của anh ấy là rẻ nhất, hi vọng cô đừng ghét bỏ là tốt rồi.
Kiều Sở Sở lại cầm lấy nắp hộp quà của Bùi Du Xuyên, đọc lời nhắn lần nữa.
Cô không nhịn được cười lên một tiếng.
[Điện thoại ngâm nước hỏng, cả tiền anh ấy cũng không chuyển được, chắc là vay để mua. Dựa theo tính cách khoe khoang kia của anh ấy, có lẽ là sáu số cũng không mượn được, vậy nên mới mua cái này cho mình.]
Bùi Du Xuyên không dám tin mở to mắt.
Cô thật hiểu anh ấy!
Cô rất hiểu anh ấy!
Mặt Bùi Uyên trầm xuống, khó chịu rời khỏi: “Xem ra thắng bại đã rõ, đi thôi.”
Bùi Triệt hừ lạnh, quay người rời khỏi
Bùi Phong Lộng mất mát cúi đầu, đi theo.
Bùi Mộc và Bùi Từ trừng anh ấy: “Một tiếng đó! Một tiếng nữa hai bọn em tới!”
Bùi Bất Tiện dứt khoát cầm điện thoại lên tính giờ.
Một tiếng đếm ngược.
Anh ấy hung dữ nói: “Em sẽ còn trở lại!”
Bùi Du Xuyên nhìn về phía bóng lưng của bọn họ, có chút mừng thầm mà chớp mắt, trái tim cũng bắt đầu đập dồn dập.
Có chuyện gì vậy?
Cũng không phải lần đầu tiên ở riêng với cô, sao lại còn có chút căng thẳng chứ.
Bùi Du Xuyên hít sâu một hơi, gõ cửa một cái.
Kiều Sở Sở đóng nắp hộp quà lại: “Vào đi.”
Anh ấy đẩy cửa đi vào, ngước mắt nhìn cô bên cửa sổ.
Kiều Sở Sở không quay đầu lại, cố lấy vòng cổ xuống, nhưng vì tay còn đang run nên có chút kéo không chính xác.
[Cánh tay đau quá… Hít…]
Bùi Du Xuyên đi tới sau lưng cô, vén tóc của cô lên, chủ động giúp cô tháo vòng cổ.
Cô thở dài: “Tiểu Tạ, thợ mát xa tới chưa? Tay tôi đau rất dữ dội.”
Bùi Du Xuyên giật mình một cái, tháo vòng cổ xuống cho cô, không trả lời.
Kiều Sở Sở quay đầu lại suýt chút nữa đập vào ngực anh ấy, kinh ngạc nói: “Bùi Du Xuyên?”
Cô ngẩng đầu nhìn anh ấy: “Sao anh lại ở đây? Còn… còn cạo đầu đinh nữa!”
Bùi Du Xuyên đặt vòng cổ vào trong hộp quà lại, có chút xấu hổ sờ đầu một cái: “Không biết vì sao mà phần tóc chính giữa của anh bị đứt, tóc hai bên lại quá dài, trông giống như Địa Trung Hải, vì vậy anh kêu người cạo ngắn, định nuôi tóc dài lại.”
Kiều Sở Sở: “Phì!”
Bùi Du Xuyên: “Em cười cái gì?”
Cô nhịn cười liên tục xua tay: “Không có gì.”
[May mà Bùi Du Xuyên không biết tóc anh ấy bị mình làm đứt, bởi vì lúc ấy anh ấy ngã xuống, mình muốn tóm lấy anh ấy, kết quả chỉ tóm được tóc anh ấy, cuối cùng tóc anh ấy không chịu nổi sức nặng nên đứt luôn ha ha ha ha ha ha!]
Bùi Du Xuyên: “?”
Mặt Kiều Sở Sở nghẹn tới đỏ bừng.
[Có điều… không nói hình như hơi độc ác, ít nhất cũng phải cho anh ấy biết anh ấy trọc thế nào.]
Cô nhịn cười ngẩng đầu: “Thật ra tóc chính giữa của anh là do em làm đứt, bởi vì lúc đó em tóm được tóc của anh, kết quả tóc của anh đứt rồi.”
Mắt mày Kiều Sở Sở cong cong, trông có chút cười trên nỗi đau của người khác giấu cũng không giấu được: “Anh không tức giận chứ?”
Bùi Du Xuyên nhướng mày kiếm, chế nhạo nhếch miệng: “Em cũng thành thật lắm.”
Kiều Sở Sở ngừng cười, nghiêm túc nói: “Đúng vậy, ít nhất em phải để cho anh biết tóc của anh chết thế nào.”
Bùi Du Xuyên: “…”
Kiều Sở Sở thuận thế lén quan sát anh ấy.
[Có điều… Bùi Du Xuyên vậy mà để đầu đinh rất hợp.]
[Dáng đầu của anh ấy tròn trịa, vốn là da đen cường tráng, hơn nữa ngũ quan thâm thúy, khí chất thiên về hoang dại, kiểu tóc xoăn wolfcut ban đầu khiến anh ấy giống như một quý công tử bất cần đời, sau khi cạo đầu đinh càng giống như lớn lão của băng đảng xã hội đen hung hãn, không thể khống chế.]
Bùi Du Xuyên nghiêng đầu, khóe miệng từ từ nhếch lên.
Không thể khống chế?
Anh ấy cúi người: “Muốn sờ đầu anh thử không?”
Kiều Sở Sở: “?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận