Chương 366

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 366

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đường Noãn ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ hoe nói với phu nhân nói chuyện giúp cô: “Cảm ơn dì.”
Người nọ càng đau lòng hơn: “Lúc nên để ý thì không cần bận tâm, giáo dục là tích cực, may mà mọi người biết xảy ra chuyện gì, nếu mà không biết thì con bé còn không bị bà làm cho ủy khuất chết mất.”
Tôn Uyển Thu nhìn ánh mắt mọi người lên án bà ta, trực giác nói không ổn, theo bản năng giải thích: “Sao tôi lại không biết chứ, cái con bé này vì hơn thua với người ta đã ném hai trăm triệu…”
“Thật sao?”
Âm thanh lạnh lùng của Diệp Thù Yến truyền đến, anh đi xuống từ trên lầu, lạnh lùng nhìn Tôn Uyển Thu, sau đó nhìn về phía người nhà họ Giang và nhà họ Diệp chạy đến, anh trực tiếp điểm danh: “Giang Trạm, Đường Noãn không hiểu sao lại muốn tranh đấu với anh, sau đó mất hai trăm triệu. Anh là người trong cuộc, có thể nói cho tôi biết không?”
“Không cần phải giải thích nhiều, anh chỉ cần nói một câu ‘phải’, bây giờ tôi không chỉ bắt Đường Noãn xin lỗi ba và bà nội, mà còn bắt cô ấy xin lỗi người nhà họ Giang, thế nào?”
Giang Trạm đen mặt không nói nên lời.
Diệp Thù Yến đột nhiên lớn tiếng: “Phải hay không khó trả lời thế sao?”
Hiện trường một mảnh yên tĩnh, chưa ai nhìn thấy Diệp Thù Yến tức giận lớn như vậy. Nhưng ngẫm lại lại có thể hiểu được, nhà họ Diệp ở trước mặt mọi người cũng có thể bắt nạt người thành như vậy, trường hợp riêng tư còn không biết như thế nào.
Thanh danh ác độc âm hiểm của Tôn Uyển Thu này cũng không phải giả. Tất cả mọi người không nói lời nào nhìn Giang Trạm, có người muốn hòa giải, bị Diệp Thù Yến nhàn nhạt nhìn qua, cuối cùng ánh mắt cũng hóa thành khó xử nhìn người nhà họ Giang.
Lúc này cho dù Giang Trạm có mở miệng hay không cũng là mất mặt, không nói thì hoàn toàn không có, nhưng mà càng khiến cho người ta xem thường, mở miệng ít nhất chỉ là mất mặt mà thôi.

Cân nhắc ưu nhược, lúc Giang Trạm âm thầm cắn răng lạnh mặt muốn mở miệng, Đường Noãn lại lên tiếng trước, mang theo ủy khuất cố nén lại: “Thù Yến, anh, đừng hỏi nữa, Thù Thần chuẩn bị làm thông gia với nhà họ Giang.”
“Dù sao, em, em cũng quen rồi.”
Giang Trạm nhìn thẳng về phía Đường Noãn, gắt gao nắm chặt nắm đấm.
Cho dù biết Đường Noãn đang giả vờ, nhưng Giang Trạm vẫn không thể không cắn răng mở miệng: “Về chuyện Đường tiểu thư nhằm vào nền tảng của chúng tôi dẫn đến mất tiền chỉ là lời đồn. Cô ấy đã kiếm được 10 ngàn vạn từ nhà họ Giang chúng tôi, nhà họ Giang chúng tôi cũng tâm phục khẩu phục.”
So với chối bỏ chuyện bị một cô gái tính kế thua, hào phóng thừa nhận ít nhất có thể được thanh danh rộng lượng.
“Mười, mười ngàn vạn!” Tôn Uyển Thu không thể tưởng tượng được nhìn về phía Giang Trạm: “Cái gì mà kiếm được một trăm triệu. Không phải bồi thường? Sao có thể chứ?”
Giang Trạm thật sự hận chết bà ta, nếu không có bà ta, hôm nay nhà họ Giang sao lại mất mặt lớn như vậy: “Đúng là kiếm được 10 ngàn vạn, Đường tiểu thư thật khiến người ta khâm phục.”
Diệp Chính Hồng và Giang Miểu cũng khiếp sợ mở to hai mắt, Giang Miểu càng hận không thể thét chói tai. Tuyệt đối không thể, nhưng Giang Trạm cũng đã chính miệng thừa nhận, tuyệt đối không thể giả được, bà Giang giữ cô ta lại.
Diệp Chính Hồng cũng nghĩ đến chuyện lúc nãy Đường Noãn nói trước mặt những người đó, theo bản năng nhìn về phía đám Tạ Kiến Trung, chỉ thấy mấy người gật đầu với ông ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận