Chương 367

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 367

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phát Hiện
Bùi Du Xuyên nhướng mày, trong đồng tử thâm thúy tràn đầy vui vẻ, mời cô: “Em cứ sờ thoải mái.”
Kiều Sở Sở: “Không sờ, khó xử lắm.”
Bùi Du Xuyên: “?”
Kiều Sở Sở tò mò: “Anh tự tiện rời khỏi bệnh viện như vậy được chứ? Bác sĩ nói anh bị chấn động não rất nhẹ, hơn nữa anh mất máu quá nhiều.”
“Đúng là hơi chóng mặt, nhưng không sao.” Bùi Du Xuyên đứng thẳng người: “Chuyện gì cũng không quan trọng bằng em.”
Anh ấy cụp mắt nhìn cô, ánh mắt tĩnh mịch giống như muốn bao phủ cô tại một mảnh trời đất thuộc về anh ấy.
“Em cứu mạng anh, vậy nên anh muốn lập tức tới cảm ơn em.”
Trong mắt Kiều Sở Sở xoẹt qua vẻ gian xảo: “Nếu như anh thật sự muốn cảm ơn em, chi bằng anh trả lời em một vấn đề nhé?”
Bùi Du Xuyên: “…”
Anh ấy biết rõ cô muốn hỏi gì.
Kiều Sở Sở đi thẳng vào vấn đề: “Anh và những người khác có bí mật gì gạt em không?”
Bùi Du Xuyên nhíu mày nhẹ tới mức không thể nhìn thấy, đồng tử tĩnh mịch hiện lên sự tự trách lóe qua tức thì: “Không có.”
Cô lập tức không còn hứng thú, giọng điệu cũng buồn bực: “À, vậy anh quay về bệnh viện đi, chăm sóc bản thân thật tốt.”
Bùi Du Xuyên: “…”
Anh ấy há miệng tìm chủ đề: “Anh nhìn thấy video em cứu anh trong điện thoại của Bùi Bất Tiện.”
Kiều Sở Sở đắp chăn, nhắc tới chuyện này đã cảm thấy mất mặt: “Ừm, em cũng nhìn thấy trong điện thoại của cảnh sát, xấu hổ chết mất.”
“Bởi vì cõng một cái tủ lạnh hai cửa, lúc đó mình chỉ cảm thấy tay đau muốn chết, liều mạng muốn cứu Bùi Du Xuyên lên, hoàn toàn không nghĩ tới vậy mà có người quay Douyin!]
[Bây giờ tất cả mọi người trên mạng đều biết cô gái ngũ quan nhăn nhúm hết cả lại kia tên là Kiều Sở Sở rồi!]
[Có điều tên trên chứng minh thư của mình là Kiều Sở, mình có nên phủ nhận người xấu xí kia là Kiều Sở Sở chứ không phải Kiều Sở không?]
Bùi Du Xuyên đi tới bên giường cô: “Không, trong video em không xấu.”
Kiều Sở Sở hoàn hồn: “?”
Anh ấy ngồi xuống, nhìn vào mắt cô, chân thành nói: “Cho dù là lúc nào em cũng rất đẹp.”
Kiều Sở Sở khẽ giật mình, không chút do dự đè ngực: “Đương nhiên, em biết cho dù là lúc nào em cũng rạng rỡ động lòng người!”
[Thế nhưng ngoại trừ cái video nhe răng trợn mắt!]
[Ngoại trừ cái video bị toàn bộ cư dân mạng nhìn thấy!]
Bùi Du Xuyên cụp mắt cười, nhìn bàn tay mơ hồ run rẩy của cô: “Em đã cứu anh, anh nặng như vậy, nhất định tay em rất đau đúng không?”
Anh ấy lấy ra một lọ dầu thuốc trị căng cơ trong túi: “Để anh xoa bóp cho em, dầu thuốc này vô cùng có tác dụng, trước kia lúc anh căng cơ xoa có thể giảm đau.”
Kiều Sở Sở quyết đoán từ chối: “Không cần, em kêu Tiểu Tạ mời thợ mát xa tới rồi, em không thể tiếp nhận con trai bóp tới bóp lui trên cánh tay của em được.”
Bùi Du Xuyên sững sờ, có chút tổn thương: “Chẳng lẽ ngay cả anh cũng không được sao?”
Kiều Sở Sở: “… Cũng vì là anh nên mới không được.”
“Vì sao?” Anh ấy nhíu mày, có chút sốt ruột: “Bởi vì lúc trước anh từng từ chối em sao?”
Kiều Sở Sở: “?”
[Sao anh ấy lại giống như Bùi Bất Tiện cứ nhắc tới lúc trước vậy? Liên quan gì tới lúc trước chứ!]
Cô rất cạn lời: “Đương nhiên là vì hai chúng ta là người nhà, loại chuyện mát xa này vốn là chuyện rất riêng tư, trừ phi anh là chị em hoặc mẹ em!”
Bùi Du Xuyên không chút nghĩ ngợi: “Em có thể xem anh là chị gái mà!”
Kiều Sở Sở: “Em lấy cái gì xem, lấy cơ ngực rắn chắc của anh à?”
Mày kiếm của Bùi Du Xuyên nhíu chặt, ủ rũ mà thả tay xuống: “Ngay cả thuốc anh cũng chưa truyền xong đã qua tìm em.”
Kiều Sở Sở lạnh lùng nhìn anh ấy: “Anh lợi dụng tình cảm uy hiếp em cũng vô dụng thôi, em không có đạo đức.”
Bùi Du Xuyên bỏ ngoài tai, cầm chai thuốc đã dùng một nửa trong tay lật tới lật lui, ồm ồm mà nói: “Anh chỉ muốn cảm ơn em đã cứu mạng anh, anh không ngờ rằng em lại vì giới tính mà chặn anh ngoài cửa.”
Anh ấy ngẩng đầu nhìn cô giống như một con cún làm sai chuyện: “Em giận anh sao Sở Sở?”
Kiều Sở Sở: “…”
Bùi Du Xuyên áy náy vô cùng: “Có phải là vì anh gây thêm rắc rối cho em, có phải là vì trước kia thái độ của anh với em không tốt, ở trong lòng em đã có ngăn cách với anh, cho nên em theo bản năng bài xích anh không?”
Anh ấy căng thẳng nắm lấy drap giường, cấp thiết mà chờ đợi một đáp án: “Có phải em đang trách anh lạnh nhạt em bảy năm không?”
Kiều Sở Sở nhìn gương mặt lo lắng của Bùi Du Xuyên, tâm trạng phức tạp.
… Trách thì cũng không phải trách lắm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận