Chương 367

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 367

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

112.3: Phiên ngoại – Một trăm câu hỏi về khả năng tương thích của Nguyên – Nam.
11-
Chuẩn bị quà sinh nhật gì cho đối phương?
Lăng Tư Nam: Tôi sẽ trộm quan sát cậu ấy cảm thấy hứng thú với cái gì, thiếu thứ gì, sau đó đem tất cả lựa chọn liệt kê ra, lựa chọn thứ cậu ấy thích nhất mà tôi có làm được, đi chuẩn bị. Nếu chỉ là vấn đề tiền bạc, tôi sẽ giành thời gian đi làm công, kiêm chức.
Lăng Thanh Viễn: Khó trách đoạn thời gian đó luôn cầm sách vở, còn thường xuyên thần thần bí bí không thấy được người.
Lăng Tư Nam: Hì hì.
Lăng Thanh Viễn: Sinh nhật 18 tuổi của chị ấy chuẩn bị tầm ba tháng, chủ yếu là lúc ấy hai người về muộn nên không tìm được thời gian, cho nên chỉ có thể nhờ Cao Hàng. Sau lại sinh nhật 19 tuổi chuẩn bị……Ừm, không nói, đừng trừng chị gái của tôi.Sinh nhật 20 tuổi tôi chuẩn bị tầm một năm, chủ yếu là du lịch tương đối phiền toái.
Lăng Tư Nam:…… Lần đầu tiên nhìn thấy có người chuẩn bị quà sinh nhật dùng bảng Excel làm nguyên bộ phương án, còn có “Nếu điều kiện không thỏa mãn phương án A chọn B, nếu điều kiện không thỏa mãn B chọn C hoặc D”……
Lăng Thanh Viễn: Chờ một chút, chị nhìn lén phương án tôi chuẩn bị khi nào vậy?
Lăng Tư Nam: ( lập tức câm miệng )
12-
Ai thông báo trước?
Lăng Tư Nam: Cậu ấy.
Lăng Thanh Viễn: Ừm, là tôi.
13-
Bạn thích đối phương bao nhiêu?
Lăng Tư Nam: ( trầm mặc hồi lâu ) lớn khái, đời này không tiếp thu được những người khác đi, loại này thích là ai đềukhông thể thay thế.
Tác giả: Nam nam bỗng nhiên thực nghiêm túc, như vậy em trai……
Lăng Thanh Viễn: Tôi sẽ không làm chị ấy tồm tại một mình.
Tác giả: A?
Lăng Thanh Viễn: Tôi đã nói rồi, muốn chết cũng kéo theo chị ấy bồi tôi, ai cũng không thể cướp chị ấy khỏi tôi.
14-
Như vậy, bạn yêu đối phương sao?
Lăng Tư Nam: A? Thích không phải yêu sao? Tôi tưởng cùng một nghĩa.
Lăng Thanh Viễn: Người ra đề có phải logic có tật, lặp lại dong dài.
Tác giả:…… Kỳ thật có khác biệt, nhưng đối với hai người thì thôi.
30. Đối phương nói cái gì sẽ làm ngươi cảm thấy không có cách?
Lăng Tư Nam: ( cau mày nghĩ, mặt càng nghĩ càng hồng )
Lăng Thanh Viễn: Chị nghĩ đến cái gì? ( dựa lại gần, dù bận vẫn ung dung mà cười )
Lăng Tư Nam: Tôi nghĩ đến…… Mỗi lần cậu ấy mềm mụp gọi tôi là chị gái, những cái yêu cầu đó tôi đều chấp nhận. Sau đó chuyện này thường xuyên diễn ra.
Lăng Thnh Viễn:Lúc làm tình. ( một cái gối đầu bay qua! )
Lăng Thanh Viễn: ( giương mắt nhìn, cắn môi ) chị gái…
Lăng Tư Nam:…… Lại đây ôm một cái.
Lăng Thanh Viễn: Ừm…… “Quá lớn”, “Không thể” loại này lời nói.
Lăng Tư Nam: Cậu có thể hay không không cần thiếp vàng trên mặt , lưu manh!
Lăng Thanh Viễn: Không có cách nào, chính là cái kia kích cỡtôi có thể làm gì bây giờ? Lại không thể bởi vì chị nói như vậy tôi liền bệnh liệt dương cho chị xem. Lúc này chị nên kiểm điểm chính mình, ví dụ như vì cái gì chị luôn muốn kẹp chặt đến như vậy.
Lăng Tư Nam: ( yên lặng không trả lời được, nghẹn một cổ khí trừng hắn )
Tác giả: …..
Lăng Thanh Viễn: ( cười khẽ ra tiếng ) được rôi, chỉ cần chị yêu tôi, mọi yêu cầu của chị đều không có biện pháp cự tuyệt, như vậy vừa lòng?
Lăng Tư Nam: Được rồi….
Tác giả: ( Tôi tới đây làm cái gì? Bóng đèn? )
31.Nếu cảm thấy đối phương có hiềm nghi thay lòng đổi dạ, bạn sẽ làm thế nào?
Lăng Tư Nam: ( quay đầu nghiêm túc mà đánh giá hắn) sẽ sao?
Lăng Thanh Viễn : Sẽ không.
Tác giả: Là nếu, nếu là giả thiết các ngươi hiểu hay không!
Lăng Tư Nam: Nhưng…… Cảm giác căn bản sẽ không xảy ra sự tình, tôi không tưởng tượng được. Nhất định phải như giả thiết như vậy, lớn khái…… Tôi……
Lăng Thanh Viễn: Không được từ bỏ!
Lăng Tư Nam: ( đồng thời ra tiếng ) sẽ lộng chết cậu ấy.
Lăng thanh xa:……
Tác giả:……
Lăng Thanh Viễn: Nếu chị ấy thay lòng đổi dạ, tôi sẽ đi tìm tên kia trước tiên, biết rõ tên kia có điểm nào làm chị ấy thích nhiều hơn tôi.
Tác giả: Sau đó làm chính mình biến thành dáng vẻ mà cô ấy thích ở hắn?
Lăng Thanh Viễn: Không, làm hắn biến thành dáng vẻ mà chị ấy không thích.
Tác giả: Vẫn, vẫn là thay đổi chính mình tường đối dễ dàng hơn đi?
Lăng Thanh Viễn: Tôi muốn nhìn thấy chị ấy đối tên kia thất vọng tột đỉnh.
Tác giả: …..Tốt!
32.Có thể tha thứ đối phương thay lòng đổi dạ không?
Lăng Tư Nam: Đo là em trai của tôi, tôi cho cậu ấy một cơ hội hồi tâm chuyển ý.
Lăng Thanh Viễn: Trong từ điển của tôi không có phản bội cùng thay lòng đổi dạ. Cho dù không tha thứ tôi sẽ không cho chị ấy rời đi tôi.
33-
Nếu khi hẹn hò đối phương đến trễ một giờ thì sao?
Lăng Tư Nam: Cậu ấy chưa bao giờ sẽ đến trễ, nếu đến trễ lâu như vậy, tôi sẽ gọi điện thoại cho cậu ấy để xác nhận an toàn. Nếu không liên lạc được, tôi sẽ đi tìm cậu ấy. Nếu vô duyên vô cớ đến trễ, tôi sẽ giận cậu ấy.
Tác giả: Giận bao lâu?
Lăng Tư Nam: ( suy nghĩ nửa ngày, giơ ra một cái “1” )
Tác giả: Một ngày?
Lăng Tư Nam: Là…… Một giờ.
Lăng Tư Nam:…… Dám đem thời gian kéo dài đến như vậy!
Lăng Tư Nam: Tại mỗi lần không đến một giờ cậu ấy liền đem dỗ được tôi. Lăng Thanh Viễn, không cho cười!
Lăng Thanh Viễn: (nhấp môi nin cười)
Lăng Thanh Viễn: Tôi không để ý lắm, đến là được.
Lăng Tư Nam: Hào phóng như vậy sao? Lần sau tôi ngủ nướng được không?
Lăng Thanh Viễn: Ngắn hơn một chút so với 10 năm.
Lăng Tư Nam:…… Ô ô ô em sai rồi ông xã.
35.Biể tình gợi cảm của đối phương?
Lăng Tư Nam: Cắn môi nhìn tôi, còn có…… Cái kia thời điểm hơi hơi rũ mắt, đôi mắt chăm chú nhìn tôi, rất quyến rũ.
Lăng Thanh Viễn: Lúc nào hả ( ý xấu cười )?
Lăng Tư Nam: Để tôi nói. Lúc cậu kêu giường.
Lăng Thanh Viễn: ( sửng sốt ) kia không phải kêu giường……
Lăng Tư Nam: Kia gọi là gì? “Thở dốc”?
Lăng Thanh Viễn:…… Bảo bảo, đứng đắn một chút.
Lăng Thanh Viễn: Lúc khiêu vũ dã tính mười phần, cười đến thực tự tin, lúc đó chị rất gợi tình làm tôi tưởng ném chị lên giường.
Lăng Tư Nam: Cho nên ngày thường không nghĩ sao?
Lăng Thanh Viễn: Ngày thường lớn khái còn có thể chừa cho chị thời gian tắm rửa. ( cười )
36-
Lúc hai người ở bên nhau, khi nào thì tim đập gia tốc?
Lăng Tư Nam: Có ba mẹ ở cạnh tim đập rất nhanh.
Lăng Thanh Viễn: Chị, là hai người ở bên nhau, không phải bốn người.
Lăng Tư Nam: Trước kia chúng ta thường xuyên hai người ở ba mẹ phòng bên cạnh…… Được rồi,Thanh Viễn nói chuyện bên tai tôi, hôn tai tôi, tim đập rất nhanh.
Lăng Thanh Viễn: ( cúi người lại gần, môi khẽ chạm vành tai ) Giống…… Như vậy? Hử?
Lăng Tư Nam: ( che ngực ) ( may mà vừa rồi không nói lúc mình cầu hắn đụ. )
Lăng Thanh Viễn: Lúc chị gái làm nũng, đau lòng tôi.
Tác giả: Lần này đầu óc không đen tối nữa?
Lăng thanh xa: ( liếc mắt ) ta ở các ngươi trong mắt đầu óc luôn đen tối sao?
Tác giả và Lăng Tư Nam: ( gật đầu )
Lăng Tư Nam: Lúc trước cậu không phải đầu óc đối ta có dục vọng mới có thể……
Lăng Thanh Viễn: Từ chị rời khỏi nhà, ngay từ đầu là nhớ nhung.
Lăng Tư Nam: ( đột nhiên an tĩnh )
Lăng Thanh Viễn: ( rũ mắt, lâm vào hồi ức ) sau đó chị vẫn luôn không trở về, nhớ nhung biến thành oán trách……Ngay cả như vậy tôi vẫn chờ, một bên thừa nhận sự quản thúc vặn vẹo của bọn họ, sự oán trách với chị gái lại thành ghen ghét. Nhưng …… Tính, tóm lại biết chị sắp từ chỗ chú hai trở về, tôi cảm giác được cuộc sống có niềm vui mới, lần này nhất định phải đemchị kéo về, cho dù là cùng nhau xuống địa ngục cũng không thể làm chị chạy, thứ cảm tình gọi là gì đâu? Tôi cũng không hiểu.
Lăng Tư Nam: ( dựa đầu vào vai của em trai)
Lăng Thanh Viễn:Lần đầu tiên cùng chị cùng chung chăn gối là xác thật là bẫy của tôi, nhưng vốn dĩ tôi cũng không có ý tứ kia, chỉ là muốn gần chị hơn một chút…… Càng gần một chút. Nhưng sau lại phát hiện, đối với tôi chị giống như độc dược, đụng phải sẽ muốn càng nhiều, chỉ là thân mật bình thường giữa chị em căn bản không đủ.
Lăng Tư Nam: Nguyên Nguyên……
Lăng Thanh Viễn: ( cười khẽ ) lúc sau hồi tưởng lại, kỳ thật lúc đó tôi chỉ muốn chị là của một mình tôi, muốn cho chị chỉ nhìn tôi, cho nên mới bức thiết muốn chiếm hữu. Xét đến dục vọng đối với thân thể của chị, tất cả sự tiếp xúc xác thịt đều chỉ là vì bổ khuyết lòng tôi hai yêu cầu đó. Cho nên…… ( đảo mắt nhìn cô ) Không phải tôi vì dục vọng đối với thân thể chị mới yêu chị, chị hiểu không? Tôi muốn chị, nên mới muốn thân thể chị.
Lăng Tư Nam: Ừm…..
Tác giả: Không khí đột nhiên không đúng, chúng ta đổi đề tài khác.
38.Làm chuyện gì là hạnh phúc nhất?
Lăng Tư Nam: Cùng Thanh Viễn nấu cơm, xem TV, điều đó khiến tôi cảm giác như có một gia đình.
Lăng Thanh Viễn: Cùng chị gái đi du lịch, chị ấy dỡ xuống áp lực, không cần để ý ánh mắt của người khác, ỷ lại tôi, đó có lẽ là khoảnh khắc hạnh phúc nhất.
39. Đã từng cãi nhau chưa?
Lăng Tư Nam: Cãi nhau vài lần đi.
Lăng Thanh Viễn: Cãi nhau sao?
Lăng Tư Nam: Cậu không cùng tôi nói chuyện hoặc tôi không cùng cậu nói chuyện.
Lăng Thanh Viễn: …Đó không phải là rùng mình sao?
Lăng Tư Nam: Cậu thật không hiểu nữ nhân, cãi nhau cùng rùng mình đều giống nhau.
40-
Vì sao lại cãi nhau?
Lăng Tư Nam: Lúc còn chưa tiếp thu luôn đẩy cậu ấy ra ngoài, cổ vũ cậu ấy cùng người khác ở bên nhau, kết quả Thanh Viễn tức giận. Sau khi ở bên nhau, có vài lần cậu ấy bận quá, lại cách nhau một Thái Bình Dương nên cùng cậu ấy phát tính tình, lớn khái là này đó?
Lăng Thanh Viễn:….Sao chị không nói cả bạn lớn học lúc trước của chị?
Lăng Tư Nam: Cậu còn dám nói, chính là cậu, sao lại tính kế người ta. Đều nói với cậu bao nhiêu lần rồi, chúng tôi là quan hệ bạn bè.
Lăng Thanh Viễn: Quan hệ bạn bè sao chị lại đối tốt với hắn như thế nào là mang cơm, đem bữa ăn khuya đến cho hắn ta?
Lăng Tư Nam: Chúng tôi cùng tổ nghiên cứu đề tài, ngày thường nghiên cứu xong nhân tiện giúp đối phương một chút mà thôi.
Lăng Thanh Viễn: Lăng Tư Nam, chị là bà xã của tôi được chứ, có biết hắn ta tồn tâm tư gì với chị không mà dám nói đúng lý hợp tình vậy hả?
Lăng Tư Nam: Lăng Thanh Viễn, cậu không cần quá trẻ con!
Lăng Thanh Viễn: Hiện tại chị bắt đầu ghét bỏ tôi tuổi nhỏ?
Lăng Tư Nam: Cậu không cần cắt câu lấy nghĩa, tôi nói là cậu tính trẻ con, chứ không phải là tuổi còn nhỏ.
Lăng Thanh Viễn: (quay đầu) Hừ, tôi tức giận.
Tác giả:…..Cái kia…Chúng ta chỉ trả lời câu hỏi mà thôi. Không cần phải thực chiến cho tôi xem đâu….
35382

Bình luận (0)

Để lại bình luận