Chương 368

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 368

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chẳng Lẽ
[Bởi vì mặc dù khoảng thời gian đó mình tách ra ở riêng với bọn họ, mình cũng là một nữ phụ độc ác âm hồn không tan, xuất hiện vào dịp quan trọng của mỗi người bọn họ.]
[Ví dụ như Bùi Du Xuyên, mình từng trốn trong tủ quần áo của anh ấy, vào lúc anh ấy thay quần áo đột nhiên từ trong tủ quần áo nhảy ra, cũng đã từng cố ý nắm tay anh ấy trong tiệc tối đang có rất nhiều người, còn có rất nhiều chuyện mình không nói nữa.]
[Mờ ám nhất chính là từng chặn anh ấy giữa bức tường, ép anh ấy hôn mình.]
[Ôi!]
[Càng nghĩ càng buồn nôn!]
[Lúc đó Bùi Du Xuyên đã lời lẽ đường hoàng từ chối mình, còn đóng gói mình đưa tới am ni cô, cho mình cai sắc giới một tuần.]
[Cho dù những chuyện đó mình đều làm theo yêu cầu của hệ thống, nhưng đối với mấy người Bùi Du Xuyên, mình chính là một kẻ cuồng anh trai sau khi tiến vào thời kỳ trưởng thành bắt đầu có âm mưu bất chính biến thái.]
[Bọn họ nào biết được sau lưng mình đã trải qua bao nhiêu tra tấn.]
“Anh biết.” Đột nhiên Bùi Du Xuyên nói.
Kiều Sở Sở kinh ngạc: “Cái gì?”
Trong ánh mắt của Bùi Du Xuyên tràn đầy đau lòng: “Anh biết em rất đau, rất khó chịu, rất dày vò.”
Cô dần dần mở to mắt, không dám tin: “Chẳng lẽ…”
[Anh ấy nghe thấy suy nghĩ của mình?]
Bùi Du Xuyên cụp mắt, nặng nề nói: “Anh biết em vì cứu anh mà cơ cánh tay bị thương, anh biết loại đau đớn đó khó chịu bao nhiêu.”
Anh ấy tới gần Kiều Sở Sở đang ngơ ngác: “Anh khiến cánh tay em bị thương, để anh tới chăm sóc em đi, Sở Sở.”
[À… thì ra là biết cái này hả, mình còn tưởng rằng anh ấy đọc được suy nghĩ của mình chứ.]
Kiều Sở Sở mặc bộ ba món quần áo ở nhà, bên trong là áo hai dây màu vàng nhạt.
Bùi Du Xuyên như mê hoặc cô, dịu dàng cởi áo khoác của cô.
Anh mắt của anh ấy tránh khỏi ngực cô, xoa đều dầu thuốc trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng đặt lên cánh tay cô.
Cô đau tới mức hít vào một hơi: “Hít!”
Bùi Du Xuyên dịu dàng mà xoa bóp theo cơ bắp của cô.
Bàn tay ấm áp của anh ấy xoa nắn từng chút từng chút trên cánh tay cô: “Đau không?”
Kiều Sở Sở dựa vào đầu giường, cưỡng ép cổ họng mà ừ một tiếng.
Bùi Du Xuyên liếm môi: “Không sao, em có thể thả lỏng, nếu như đau thì em kêu ra cũng được.”
Yết hầu anh ấy chuyển động lên xuống, anh ấy nhìn chằm chằm vào lông mày nhíu chặt của cô: “Thoải mái hơn không?”
Kiều Sở Sở gật đầu, không muốn để mình kêu ra tiếng, kiềm chế mà đè cổ họng: “Khỏi phải nói, anh rất chuyên nghiệp đấy.”
Khóe miệng Bùi Du Xuyên từ từ nhếch lên: “Trước kia anh thường xuyên bị tổn thương cơ, vậy nên anh cố ý học thủ pháp, chính là để có thể nhanh chóng khôi phục.”
Anh ấy nhìn bàn tay đang xoa nắn trên cánh tay trắng nõn của cô, cảm nhận được làn da của cô, hô hấp dần dần hỗn loạn: “Lúc đó… vì sao em lại cứu anh?”
Kiều Sở Sở cạn lời: “Cứu anh còn hỏi tại sao à? Anh là trẻ con sao?”
“Rất có thể em sẽ chết?” Bùi Du Xuyên nghèn nghẹn nói: “Anh thà chết, nhưng anh không thể để cho em nguy hiểm đến tính mạng.”
Kiều Sở Sở nhíu mày, kinh ngạc nhìn về phía anh ấy: “Có phải anh đổi hồn rồi không? Không phải là linh hồn người khác xuyên vào đấy chứ?”
Bùi Du Xuyên khẽ giật mình.
Kiều Sở Sở bóp mặt anh ấy, cẩn thận quan sát anh ấy.
Anh ấy luống cuống chớp mắt.
Kiều Sở Sở khom người về phía anh ấy, hồn nhiên không biếc chính mình để lộ ra phong cảnh bí ẩn bên dưới áo dây mỏng manh.
Anh ấy vội vàng rời mắt lên trên.
Nhìn nóc nhà.
Nhìn cửa sổ.
Nhìn sợi tóc ngốc trên trán Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở mang vẻ mặt kỳ lạ dựa vào giường lại: “Mặt dày và tự tin lúc trước của anh đâu? Sao bây giờ anh lại trở nên kỳ lạ như thế? Nếu là trước kia thì anh đã nã pháo đốt pháo hoa nói cho toàn thế giới em cứu được anh, sao bây giờ anh nói chuyện với em lại thận trọng như thế?”
[Cảm giác rất hèn mọn, giống như mình không xứng vậy.]
Trái tim Bùi Du Xuyên run lên, anh ấy chột dạ cụp mắt: “Anh đang sợ.”
Anh dùng giọng nói chỉ mình mới có thể nghe thấy mà nói: “Anh sợ em rời khỏi anh.”
Kiều Sở Sở không nghe thấy, bởi vì cô đang cố nhịn đau đớn trên cánh tay, âm thầm chịu đựng nói: “Anh dùng đầu óc suy nghĩ một chút đi, em cứu anh không phải là chuyện rất bình thường sao? Bởi vì anh là người nhà của em mà.”
[Thật ra không liên quan tới nội dung cốt truyện, vào giây phút ấy, mình chỉ muốn cứu Bùi Du Xuyên.]
Bùi Du Xuyên kinh ngạc giương mắt.
Kiều Sở Sở hất cằm, hài hước mà nhìn anh ấy: “Nếu như em không cứu anh, bây giờ anh không thể mang theo dầu thuốc tới xoa bóp giúp em, anh sẽ ở trong nhà xác, chờ bọn em đưa anh đi hỏa táng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận