Chương 369

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 369

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Nhu vẫn không sao đẩy anh ta ra được.
“A… A… A…” Cuối cùng, gã ‘đầy tớ’ đã không nhịn nổi, phải gầm nhẹ lên mấy tiếng.
Anh ta thò tay nâng mông Hiểu Nhu lên, để cô chuẩn bị tư thế tiếp thu tϊиɧ ɖϊ©h͙ của mình nhồi đúc.
Mông anh ta căng cứng lại, lưng hạ thấp.
Anh ta không muốn chậm lại, mà cũng không thể chậm lại, chỉ muốn thuân theo ý muốn nguyên sơ nhất, ra sức lấp đầy động thịt tiêu hồn mất vía này.
Kɧoáı mông, gầm lên một tiếng.
Dòng dịch đặc nóng bỏng tích góp đã lâu điên cuồng phun đầy vào trong Hiểu Nhu, cuồn cuộn không ngừng.
Mãi đến khi anh ta bắn hết giọt cuối cùng, Hiểu Nhu đã mềm oặt người trong đống cỏ khô.
Miệng huyệt tiếp tục trào ra thứ dịch hỗn hợp của hai người.
Cuộc làʍ t̠ìиɦ thô bạo qua đi, người đàn ông kia rốt cuộc thả tay khỏi miệng Hiểu Nhu.
Nhưng lúc này, Hiểu Nhu cũng chẳng còn chút sức lực nào để kêu cứu nữa.
Gã ‘đầy tớ’ rút dươиɠ ѵậŧ đã ở trạng thái nửa mềm nửa cứng ra khỏi Hiểu Nhu, kéo quần lên, qua loa nhét nó vào trong.
Anh ta khom lưng xốc Hiểu Nhu lên vai mình, nhìn quanh một vòng.
Để mặc cô nằm vắt trên vai mình trong trạng thái huyệt nhỏ còn đang liên tục hộc dịch, đi nhanh về phía căn nhà lá cách đó không xa.
Người đàn ông khiêng thiếu nữ đã bị gian da^ʍ đến kiệt lực, bước nhanh về căn nhà lá của mình.
Vừa vào trong, anh ta trở tay khóa cửa, ném cô thiếu nữ lên chiếc giường gỗ đơn sơ.
Hiểu Nhu nằm ngửa trên giường, ánh mắt đờ đẫn vô hồn, nhìn chăm chăm lên chiếc đèn treo kiểu cũ trên trần.
Huyệt nhỏ dưới thân vẫn đang run rẩy phun ra từng dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ lẫn với dịch nhờn.
Xác định các cửa sổ đều đã khóa chặt, không có ai đi theo, gã ‘đầy tớ’ thở ra một hoi.
Anh ta nhấc ấm trà trên bàn, rót một chén đầy, nốc cạn.
Nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt vẫn dán chặt lên thân thể cô thiếu nữ trong lớp vải xốc xếch trên giường kia.
Vốn anh ta không tính cưỡиɠ ɠiαи cô.
Không đúng, anh ta đã thật sự ‘mơ tưởng’ đến việc làʍ t̠ìиɦ với cô, mỗi ngày đều ‘mơ tưởng’, đêm nào cũng nghĩ đến.
Đây cũng là chuyện đương nhiên, cô không biết được sự tồn tại của cô ở nơi thôn dã này đáng chú ý đến thế nào đâu.
Chỉ nhìn làn da nõn nà cùng phong thái nổi bật cũng đủ biết cô là cô gái thành phố.
Đám đàn ông nơi này từng lén thảo luận sau lưng cô, mặc định cô là đối tượng trong những giấc mộng nhuốm mùi tìиɧ ɖu͙© của mình, để được mặc sức làm bẩn cô trong tâm tưởng.
Ngoài miệng chửi mắng cô, cái gì cũng dám nói ra với nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận