Chương 369

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 369

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phản Ứng Tự Nhiên
Cô vui mừng cười cười: “Em không muốn gặp lại anh trong nhà xác đâu!”
Bùi Du Xuyên đột nhiên đỏ mắt, không dám tin: “Bởi vì em yêu anh?”
Kiều Sở Sở: “Em yêu cái đầu anh đó.”
Cô bĩu môi: “Nếu như phải nói tới tình cảm thì là vì em quan tâm anh, bởi vì anh là anh ba lớn lên cùng em.”
Hô hấp của Bùi Du Xuyên khựng lại, mặt đỏ lên trong nháy mắt, ngực phập phồng dữ dội.
Anh ấy hốt hoảng chạy bừa mà cầm gối ôm trên giường Kiều Sở Sở lên, đặt lên hai chân mình.
Kiều Sở Sở: “Anh lấy gối ôm của em làm gì?”
“Đắp.” Bùi Du Xuyên to tiếng, có chút che giấu: “Anh muốn đắp.”
Kiều Sở Sở nghi hoặc, muốn cầm gối ôm của mình lên: “Vậy anh đừng đắp trên đùi chứ.”
Bùi Du Xuyên hung hăng đè gối ôm lại, không cho cô nhấc lên, tai đỏ tới mức có thể nhỏ máu: “Anh mua thêm gối mới cho em, không phải là em không nỡ cho anh chứ!”
Kiều Sở Sở không ngờ rằng anh ấy lại phản ứng mạnh như vậy, hoàn toàn buông tay: “Được được được cho anh!”
Cô dựa vào giường nhắm mắt nghỉ ngơi: “Em ngủ một lát, anh đừng nói chuyện.”
Bùi Du Xuyên gật đầu, vừa xoa bóp cho cô, vừa nhìn lén cô.
Kiều Sở Sở ngủ rồi.
Trong lúc anh ấy xoa bóp.
Khóe miệng của anh ấy bất giác cong lên, xương gò má cũng muốn nổ tung, nụ cười cũng là âm thầm.
Bỗng nhiên, anh ấy cảm thấy bầu không khí có chút không thích hợp.
Bùi Du Xuyên quay đầu lại nhìn về phía cửa.
Lâm Thâm cầm một cái cặp lồng giữ nhiệt tinh xảo, ngơ ngác mà đứng đó.
Hình như anh ấy mới tới không bao lâu.
Bùi Du Xuyên nhướng mày, nhìn Kiều Sở Sở hít thở đều đều, đứng dậy đi tới trước mặt Lâm Thâm: “Có chuyện gì không?”
Lâm Thâm thất thần, lúng ta lúng túng nói: “Tôi nấu cháo, tôi tới đưa cháo cho Kiều Sở Sở.”
Anh ấy dời mắt xuống dưới, nhìn về phía hai chân Bùi Du Xuyên: “Sao cậu lại…”
Bùi Du Xuyên cúi đầu nhìn: “Ngại quá, đây là phản ứng tự nhiên.”
Anh ấy như cố ý khoe khoang, hạ giọng: “Đối mặt với cô gái mình thích luôn không kìm được, anh cũng là đàn ông, anh hiểu mà đúng không?”
Lâm Thâm chấn động tới trợn tròn mắt, như bị sét đánh.
Bùi Du Xuyên đẩy anh ấy ra ngoài: “Anh đi ra đi, một tiếng này là của tôi, sau này đồ của anh kêu Lâm Thanh đưa tới là được rồi, không phải anh đã bị loại từ lâu rồi à?”
Lâm Thâm: “Tôi bị loại?”
“Đúng đó.” Bùi Du Xuyên nhếch miệng cười, nụ cười không tới đáy mắt: “Không phải anh đã dứt khoát bỏ lại em ấy ra nước ngoài ba năm không về sao? Sở Sở nhà chúng tôi cũng vì anh mà buồn bã cả một năm đấy.”
Lâm Thâm vô cùng kinh ngạc, ánh mắt dần dần trở nên tàn nhẫn: “Thảo nào các cậu không cho em ấy tìm bạn trai, thì ra các cậu có lòng riêng!”
Mặt Bùi Du Xuyên trầm xuống, cắn răng không nói chuyện.
Kiều Sở Sở trong phòng đột nhiên bừng tỉnh, nhìn xung quanh: “Anh ba?”
Bùi Du Xuyên muốn đẩy cửa đi vào, lại nghĩ tới điều gì, lạnh lùng cảnh cáo Lâm Thâm: “Sở Sở nhìn thấy anh sẽ nghĩ tới chuyện đau lòng lúc trước, anh đi đi!”
“Không!” Lâm Thâm không cam lòng yếu thế, dứt khoát đẩy cửa vào: “Sở Sở, anh có lời muốn nói với em!”
Kiều Sở Sở kinh ngạc nhìn Lâm Thâm: “Anh Lâm Thâm? Sao anh lại tới đây?”
Cô lại liếc mắt nhìn Bùi Du Xuyên đang có vẻ căng thẳng, cảm thấy kỳ lạ: “Hai người sao vậy?”
Lâm Thâm cầm cặp lồng giữ nhiệt, lòng đây căm phẫn: “Bùi Du Xuyên cậu ta…”
Bùi Du Xuyên đột nhiên che miệng anh ấy, vội vàng nói: “Anh vận chuyển máy móc vào Trung Quốc tốc độ cao như vậy! Nhớ nguyên tắc tôi đưa ra! Lúc nhỏ!”
Lâm Thâm: “?”
Kiều Sở Sở: “?”
Anh ấy đang nói bậy bạ gì vậy?
Bùi Du Xuyên vừa kéo Lâm Thâm vừa ra ngoài: “Chính là người nghiên cứu phát minh chính là nguyên lý nghiên cứu phát minh thứ này là chính quyền âm phủ quản lý!”
Kiều Sở Sở: “?”
Lâm Thâm đập cánh tay của Bùi Du Xuyên: “Ưm ưm ưm ưm!”
Bùi Du Xuyên dứt khoát kéo anh ấy ra ngoài: “Phái Hoàng Long Giang đều mang Bluetooth!”
Kiều Sở Sở: “?”
Lâm Thâm: “Ưm ưm ưm ưm!”
Bùi Du Xuyên đi tới cửa, đặt cháo Lâm Thâm nấu lên tủ, mặt dày cười với Kiều Sở Sở: “Đây là cháo Lâm Thâm nấu cho em, nhớ ăn!”
Anh ấy lại kề sát Lâm Thâm nói nhỏ: “Tôi đã đưa cháo anh nấu cho em ấy rồi, anh lại nói vài lời không nên nói nữa thì tôi sẽ đút cháo của anh cho husky tôi nuôi!”
Lâm Thâm: “?”
Kiều Sở Sở: “…”
Cô xuống giường cầm cặp lồng giữ nhiệt, mở ra ngửi thử.
Là cháo hải sản, bên trong còn thêm rất nhiều nguyên liệu nấu ăn quý giá.

Bình luận (0)

Để lại bình luận