Chương 369

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 369

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Góc cảm ơn Cảm ơn tiên tử Giang Ngô đã donate 1000 vàng cho truyện 3 yêu thương.
368 Giang Đình, chúng ta chia tay đi 4
Giang Đình biết rõ, anh ta đã sớm biết rõ nghe được tin tức mình rời đi, cô sẽ sợ hãi hoảng sợ như nào.
“Cho rằng anh coi em trở thành thế thân?” Nói xong, ngay cả chính anh ta cũng cảm thấy buồn cười, tim rõ ràng buông lỏng, đưa tay ra xoa đầu cô “Anh rảnh rỗi như thế sao? Có thời gian đi tìm một…”
“Không phải, không phải, không phải…”
Thấy quyền chủ động sắp bị anh ta nắm lấy, Lâm Chi Nam ngửa đầu cắt ngang lời nói của anh ta, mặt mũi tràn đầy nước mắt “Giang Đình, nếu như anh không yêu em, vì sao phải cho em hi vọng, nếu như anh chỉ coi em trở thành một sủng vật, sao phải nói em là bạn gái anh?”
Hai câu kích thích đến đồng tử của Giang Đình co rụt lại, Lâm Chi Nam còn nói thêm.
“Sao anh phải đối xử tốt với em, sao anh phải đưa em đến Yến Đại?”
“Sao lại phải khiến em cảm thấy, trong mười mấy năm qua, anh là người thật tình đối xử tốt với em?”
“Vì sao anh không sớm nói với em, lần cứu em ở ven đường kia cũng bởi vì em và người kia có dáng dấp tương tự mà thôi.”
Lâm Chi Nam khóc lóc chất vấn “Tại sao phải chờ đến lúc em yêu anh mới phát hiện ra em ở bên cạnh anh chỉ là một kẻ có cũng được không có cũng chẳng sao, lúc lạnh lúc nóng.”
Mấy câu của thiếu nữ lên án anh ta, giống như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Giang Đình, hay cả mặt cũng hơi giật giật, ba tháng anh ta thờ ơ lạnh nhạt đứng ngoài quan sát, thậm chí ngay cả ban đầu anh ta cũng không thuần túy như cô nghĩ.
Giang Đình nhìn cô, khóe miệng giật giật muốn nói gì đó.
Cô lại đi trước cắt ngang “Giang Đình, chúng ta chia tay đi.”
Lời này giống như sấm sét giữa trời quang, Giang Đình đột nhiên nhìn cô, ánh mắt đen nhánh.
Ánh mắt thiếu nữ rưng rưng, đáy mắt ảm đạm như tro tàn “Em tự hỏi bản thân không xứng với anh, cũng chân thành chúc phúc cho anh và chị ấy.”
Giang Đình lạnh giọng nói “Anh không đồng ý.”
Người đàn ông còn chưa hoàn hồn từ trong cảm giác nhói đau trước ngực, cô đã đứng dậy đi đến bên cạnh cửa, muốn rời đi.
Giang Đình túm người lại, ôm cô trong ngực “Nam Nam, trước tiên em hãy bình tĩnh nghe anh nói đã.”
Cô không nghe, liên tục ở trong ngực anh ta giãy dụa, đá anh ta, cắn anh ta, cào anh ta.
Hai cánh tay người đàn ông bị cào một vết đỏ, gương mặt tuấn tú của Giang Đình hơi đanh lại, trực tiếp bế người lên, đè ở trên sofa.
“Anh buông ra, Giang Đình, anh buông ra ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận