Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Rắc Rối Từ Chiếc Điện Thoại
Anh quay trở lại phòng họp. Mọi người đã tản đi hết, trở về vị trí làm việc. Chỉ còn lại một người.
“Y Lệ, cô có nhìn thấy điện thoại di động của tôi không?” Bành Hạo Luân vừa hỏi, mắt vừa tìm trên mặt bàn hình bầu dục.
Cốc Y Lệ đưa chiếc di động trong tay ra, nháy mắt rồi cười nói: “Anh quên mang đi, tôi mới vừa định mang đến văn phòng giao cho anh đây”.
Bành Hạo Luân nhận lấy di động, không nghi ngờ gì, mỉm cười nói cảm ơn với Cốc Y Lệ.
“Không cần khách khí”. Cốc Y Lệ nhẹ giọng nói. Chỉ đến khi Bành Hạo Luân xoay người rời đi, cô ta mới thần bí nhếch môi cười trộm.
Trận “Đại chiến” này không dễ đánh chút nào… Cô ta mơ hồ nghĩ.
Trước đây, boss nổi nóng, như sư tử bị nhốt, không ít người trong công ty đã bị anh ta giận lây. Mấy ngày gần đây tình trạng lại chuyển biến lớn, cả người anh ta như tắm trong gió xuân, sảng khoái, sáng suốt. Cô ta nhớ lại boss “bản bình thường”… Nguyên nhân tất cả đều từ một cô gái, đúng không?
Cốc Y Lệ cảm thấy có chút không cam tâm, nhưng nghĩ đến khuôn mặt đáng yêu của Dương Hồng Hồng, rồi lại nhớ đến cơn kích động của Bành Hạo Luân, trong mắt anh ta căn bản chỉ có một người là Dương Hồng Hồng. Dù anh ta luôn nói Dương Hồng Hồng chỉ là cô em gái hàng xóm, chưa bao giờ thừa nhận tình cảm, nhưng sự thật đã quá rõ ràng: boss và cô em gái hàng xóm đang yêu đương, ngây ngô rơi vào bể tình, mà có lẽ còn không tự biết.
Cốc Y Lệ quyết định không muốn làm vai phụ của họ nữa, nhưng dù muốn rút lui, cô ta cũng phải gây ra một chút sóng gió, như vậy mới có thể bình ổn nội tâm không cam lòng của mình…
Một giờ sau, Bành Hạo Luân mới nhìn thấy màn hình di động hiện lên mục “Đã nhận điện thoại”, thấy có cuộc gọi nhỡ từ Dương Hồng Hồng.
Anh vốn đột nhiên muốn nghe giọng cô, muốn trò chuyện với cô, muốn hỏi tối nay cô có thể ở cùng anh không. Nhưng anh gọi lại, chuông vang lên một lúc rồi chuyển vào hộp thư thoại. Anh nghĩ có thể cô đang bận làm việc, không tiện nghe. Nhưng sau vài lần gọi nữa, kết quả vẫn như cũ, cả một buổi chiều không có hồi âm.
Anh cảm thấy chán nản, đồng thời cũng thấy mình như tên đại ngốc. Không nghe được giọng cô khiến anh cảm thấy tâm hoảng ý loạn, thật sự quá ngốc.
Cười khổ, anh đang định ném di động sang một bên để chuyên tâm công tác, nhưng vô tình lại ấn vào mục “Đã nhận điện thoại”. Anh nhìn thấy ghi âm đầu tiên, mới nhất, đôi mắt không khỏi trợn lớn, rồi kiểm tra lại thời gian cuộc gọi đến, lại càng kinh ngạc không thể tin được.
Đã có chuyện gì xảy ra vậy?
Vừa vặn Cốc Y Lệ gõ cửa bước vào, tay cầm mô hình sản phẩm của một tổ vừa thiết kế xong.
“Đây là chuyện gì?” Anh không nhịn được cầm di động gầm nhẹ.
“Cái gì?” Cốc Y Lệ dường như đã đoán được, giả vờ ngây thơ hỏi lại.
“Cái này!” Anh vẫy cánh tay.
“Đó là di động của boss mà! Có chuyện gì sao?” Cô ta tiếp tục giả vờ vô tội.
“Vừa rồi Hồng Hồng gọi điện đến, sao cô không nói cho tôi biết?” Anh hóa thân thành một con rồng phun lửa.
Cốc Y Lệ nhún vai: “Hồng Hồng nói anh đang bận nên không muốn làm phiền anh. Tôi chỉ là làm theo dặn dò của cô ấy thôi! Có sai sao?”
“Cô…” Bành Hạo Luân muốn mắng người, nhưng không biết nên mắng cái gì.
“Được rồi, tôi đã biết. Nếu sau này Hồng Hồng gọi điện thoại đến mà tôi nhấc máy, tôi nhất định sẽ nói cho boss, vậy được rồi chứ?” Vẻ mặt cô ta như thể “Không hiểu sao chuyện này lại đáng giận”, sau đó đặt mô hình sản phẩm lên bàn làm việc lớn của anh.
“Vậy, boss có tâm tình thảo luận công việc không?”
Bành Hạo Luân lúc này chỉ muốn hất đổ mọi thứ trên bàn. “Không có tâm tình!”
Anh gầm lên.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận